Wednesday, May 9, 2012

Kiến nghị giải pháp bảo vệ gỗ sưa

Trong nửa tháng nay, vụ chặt hạ ba cây gỗ sưa giá 200 tỷ đồng tại rừng Phong Nha gây nhức nhối dư luận. Nó cuốn hút công luận theo dõi vụ việc và lôi kéo hàng ngàn người dân địa phương vào rừng gùi gỗ lấy công. Chi cục Kiểm lâm Quảng Bình phải vất vả huy động toàn bộ quân số để bảo vệ và thu giữ số gỗ đã bị chặt hạ nhưng do lực lượng mỏng, địa hình địa bàn hiểm trở nên quản rừng không xuể, giờ chót chỉ thu hồi được 366 kg.

Gốc nhỏ cũng không tha

Kết quả trước mắt là tài sản quý của quốc gia bị mất, gây thiệt hại về người do hỗn chiến giữa những người khai thác gỗ, giữa những người khai thác gỗ với kiểm lâm. Cuộc sống của người dân Phong Nha bất an và bị đảo lộn. Ngoài ra, uy tín của lực lượng kiểm lâm bị tổn hại do những nghi ngờ rằng có sự mua chuộc kiểm lâm để mang gỗ sưa vừa được khai thác ra khỏi rừng.

Bảo vệ cây sưa bằng giáp sắt ở Hà Nội

Các biện pháp bảo vệ các gốc sưa khỏi bị đốn hạ cho đến nay vừa tốn kém lại không hiệu quả, vừa mất mỹ quan. Để tránh thất thoát tài sản nhà nước, để bảo vệ uy tín của lực lượng kiểm lâm, cần phải có những biện pháp thay thế phương thức tổ chức bảo vệ rừng như hiện nay và mang lại hiệu quả kinh tế.

Mắc võng canh gác cây sưa

Như đã biết, Trung ương từ lâu đã có chủ trương cho người nước ngoài thuê rừng tạo nguồn thu ngân sách. Điều này có cái lợi là thu được tiền mặt cho ngân sách, nhưng có cái bất lợi là ông chủ nước ngoài sẽ khai thác lãng phí và tận thu làm cạn kiệt tài nguyên.

Cho đến nay đã có ít nhất 8 doanh nghiệp nước ngoài được cấp phép thuê đất rừng và đã vào đầu tư trên thực tế. Chỉ riêng doanh nghiệp Innov Green (Trung Quốc) đã thuê tới 274.848 ha (xin lấy tròn 275 ngàn héc ta đất rừng).

Theo báo cáo của bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, đơn giá thuê đất rừng là 180 ngàn đồng cho mỗi hecta rừng trong một năm, tổng số tiền nộp ngân sách Nhà nước của cả 8 dự án trồng rừng có vốn đầu tư nước ngoài là 24,65 tỷ đồng (xin lấy tròn 25 tỷ đồng).

Bài toán bảo vệ rừng đã có lời giải đó là nhà nước sẽ giao cho một doanh nghiệp khai thác gỗ sưa ở rừng Phong Nha với luận chứng cụ thể như sau:

Doanh nghiệp này được phép đốn sạch cây rừng để tìm sưa trong hạn mức cho phép sẽ được trình bày dưới đây. Lấy tròn giá trị 3 cây sưa là 180 tỷ đồng đã tương đương với giá thuê 1 triệu ha đất rừng trong một năm hoặc cho thuê 10 ngàn ha rừng trong 100 năm. Tính bình quân mỗi 10 ngàn ha rừng cho 3 cây sưa thì chỉ cần đốn sạch mỗi năm 10 ngàn ha rừng đã thu về lợi tức ngang bằng cho thuê 1 triệu ha mà việc khai thác sẽ được tiến hành liên tục trong 100 năm.

Phân tích trên cho thấy giá trị kinh tế của việc khai thác gỗ rừng gấp 100 lần so với với việc cho thuê rừng đó là chưa kể sản phẩm phụ là những cây gỗ không phải là sưa. Về mặt xã hội, khai thác rừng Phong Nha thay vì canh giữ nó sẽ bảo đảm trật tự an ninh trên địa bàn, dân chúng ổn định làm ăn và nhất là giữ được lực lượng kiểm lâm trong sạch. Quân số kiểm lâm viên dôi dư sẽ được điều động sang làm công tác cưỡng chế giải phóng mặt bằng hỗ trợ thi công.

Nguồn tham khảo:
Doanh nghiệp nước ngoài thuê đất rừng giá 180 ngàn đồng/ha (vneconomy)
8 doanh nghiệp nước ngoài đã được cấp phép thuê đất trồng rừng (vneconomy)
8 doanh nghiệp nước ngoài thuê đất trồng rừng nộp ngân sách 24 tỷ 650 triệu đồng (vneconomy)
Vụ lâm tặc triệt hạ gỗ sưa tại Phong Nha - Kẻ Bàng: Chủ rừng không làm tốt công tác quản lý, bảo vệ rừng (SGGP)
Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng: 3 cây gỗ sưa bị triệt hạ (SGGP)
Xôn xao việc lâm tặc câu kết kiểm lâm (Tuổi trẻ)
Chủ đề: 3 cây gỗ sưa ở rừng Phong Nha (Dân trí)

Cập nhật:
Gỗ sưa nghìn tỉ  (Lao động)

Monday, May 7, 2012

Thiếu hiệp đồng trong báo giới

Trước giờ G ngày N của chiến dịch cưỡng chế hỗ trợ thi công dự án Ecopark do UBND tỉnh Hưng Yên phát động, Hội Nhà báo Việt Nam được chỉ thị từ cấp trên rằng, báo giới phải đứng ngoài cuộc, không đưa tin bài về "cưỡng chế" tại địa bàn.

Trước khi tiến hành chiến dịch cưỡng chế một ngày, chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên  nhắc lại yêu cầu các nhà bào không có mặt tại khu vực cưỡng chế để "bảo đảm an toàn".

Nghề báo vốn có đặc tính thông tin cần phải được kiểm chứng và càng kịp thời thì càng có giá trị. Trong hoàn cảnh như vậy, báo nào lén cử người đến hiện trường lấy tin chắc chắn có nhiều lợi thế khi Hội Nhà báo chính thức cho phép đưa tin vụ việc. Đài Tiếng nói Việt Nam đã đi tắt đón đầu như vậy.

Nhận thức được và tin tưởng hiện trường cưỡng chế sẽ "sạch" phóng viên báo chí nhà nước, ông phó Chủ tich UBND tỉnh Hưng Yên đã tự tin tuyên bố tất cả những hình ảnh về cuộc cưỡng chế được phát tán trên mạng internet đều là ngụy tạo. Nói một cách cụ thể hơn là phản động trong nước thu hình cảnh công an khủng bố dân thường và được phản động ngoài nước phối hợp lắp ghép, biên tập với dụng ý xấu.

Đoạn ghi hình được xem là dàn dựng mô tả một thanh niên mặc áo trắng quần màu xám có vẻ như đứng bên ngoài theo dõi sự việc đang diễn ra phía bên kia bức tường rào. Không biết anh thanh niên có hành vi khiêu khích gì không mà khoảng hai chục chiến sĩ công an và dân phòng bên kia tường rào đột nhiên quay lại, cầm gậy vượt qua tường rào, lôi anh đi xềnh xệch và ra đòn vào anh tới tấp: vụt bằng gậy, chọc bằng gậy, đánh bằng nắm đấm, thúc cùi chỏ và cả lên gối. Một người khác mặc áo trắng quần sẫm lên tiếng phản đối cũng bị những đòn hội đồng như vậy.

Đoạn clip được UBND tỉnh Hưng Yên kết luận  là được dàn dựng cho đến khi đài BBC phát hiện ra hai người bị đánh đến mức phải nhập viện trị thương là hai nhà báo kỳ cựu của Đài Tiếng nói Việt Nam gọi tắt là VOV.


Hai phóng viên sẽ bị kỷ luật hay ông phó Chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên phải cải chính?

Tin cập nhật vào giờ chót:

Ngày 14/5/2012 tức là sau bài viết này một tuần lễ, VOV chính thức tự cải chính bằng cách lặng lẽ rút những bài viết của VOV về vấn đề Văn Giang xuống. Đó là những bài:

VOV yêu cầu làm rõ, xử lý nghiêm vụ 2 nhà báo bị hành hung tại Văn Giang
tại http://vov.vn/Home/VOV-yeu-cau-lam-ro-xu-ly-nghiem-vu-2-nha-bao-bi-hanh-hung-tai-Van-Giang/20125/208906.vov

Sẽ tiếp tục làm việc về vụ 2 nhà báo VOV bị hành hung
tại http://vov.vn/Home/Se-tiep-tuc-lam-viec-ve-vu-2-nha-bao-VOV-bi-hanh-hung/20125/209079.vov

Hội Luật gia Việt Nam lên tiếng vụ nhà báo VOV bị hành hung
tại http://vov.vn/Home/Hoi-Luat-gia-Viet-Nam-len-tieng-vu-nha-bao-VOV-bi-hanh-hung/20125/209128.vov

Việt Nam trong tuần: Phóng viên VOV bị hành hung – cần được sáng tỏ
tại http://vov.vn/Home/Viet-Nam-trong-tuan-Phong-vien-VOV-bi-hanh-hung--can-duoc-sang-to/20125/209130.vov


Đài Tiếng nói Việt Nam VOV biết "Nhận khuyết điểm" thế là tốt .

Saturday, May 5, 2012

Quyết định 742 có tồn tại không?

Tin nóng về Văn Giang:
Đơn tố giác tài liệu giả, trong đó nguyên đơn là những nông dân bị cưỡng chế đât tố cáo chủ đầu tư Ecopark ngụy tạo những chứng từ liên quan đến Việc thu hồi đất tại huyện Văn Giang của Thủ tướng chính phủ.

Chứng từ được xem là Giả ở đây là Quyết định 742/TTg-QĐ của Thủ tướng chính phủ ký ngày 30/6/2004.

Quyết định này không phải văn bản Mật và đã được đăng ở Công báo. Dễ dàng tìm các số Công báo ở thư viện rồi so sánh nội dung của tờ Quyết định nghi vấn kia với Công báo.

Lưu ý, việc xác định tài liệu giả hay thật không phải là những thao tác hình sự để thẩm định một nguồn tin nào đó lưu hành trên mạng.

Muốn chứng minh một tài liệu thật hay giả điều kiện Cần là truy cập vào nguồn phát hành ra nó. Mỗi quyết định của Thủ tướng chính phủ dứt khoát phải được lưu vào sổ sách lưu trữ của Văn phòng Chính phủ. Nếu có Quyết định 742 trong sổ lưu chứng tỏ có sự tồn tại của quyết định này.

Điều kiện Đủ là so sánh nội dung Quyết định nghi vấn kia với bản Quyết định 742 lưu tại VP Chính phủ (gạch đầu dòng Lưu ở mục Nơi nhận).

Nhận định riêng của người viết bài này:
Khó có chuyện Quyết định giả. Ban QLDA Ecopark có trong tay bản Quyết định Thật nhưng họ trưng ra công chúng bản Quyết định Giả để nghi binh. Kế hoạch của họ là chuyển mục tiêu từ tính hợp hiến của Quyết định 742 thành tính Thật - Giả của quyết định đó. Và họ đã gài người vào tập thể nông dân đòi đất nhắm vào mục tiêu Thật - Giả, mà ngầm thừa nhận tính chính đáng của việc Cưỡng chế thu hồi đất.

Thật là những tình huống khó lường.

Tài liệu tham khảo:
Một văn bản như văn bản dưới đây, có những dấu hiệu như: dấu mộc thì lem nhem, lại không ghi nơi lưu trữ cũng chẳng biết ai có trách nhiệm thi hành nhưng vẫn được xem là văn bản Thật trên thực tế.


Nguồn liên kết:
http://tintuchangngay8.wordpress.com/2012/05/06/diem-tin-chu-nhat-06-05-2012/

Thursday, May 3, 2012

Bức tranh Kinh tế Việt Nam

Bức tranh Kinh tế Việt Nam năm 2012 đã được định hình.


Trước hết là ngành ngân hàng lãi to. Dư nợ tín dụng chỉ  riêng trong khu vực kinh tế tư nhân đã tương đương với 125% GDP. Lãi suất tối thiểu là 14% + 3% = 17%, lãi gộp của toàn ngành ngân hàng là 21.25% GDP tức gấp 3 lần tăng trưởng kinh tế quốc dân năm 2011.

Sản lượng lúa ở đồng bằng sông Cửu Long vẫn là chủ lực xuất khẩu gạo cho đến khi bị định đoạt bởi thủy điện bên Lào. Nông dân hãi hùng với cụm từ Mua lúa tạm trữ với giá rẻ mạt.

Bù trừ cho sự tăng trưởng của ngành ngân hàng là suy thoái các ngành sản xuất khác và giảm thu nhập của người lao động. Hệ quả là:

- Hàng loạt doanh nghiệp hoặc đóng cửa hoặc giữ môn bài nhưng xin phép ngưng hoạt động, miễn đóng thuế.
- Số người thất nghiệp tăng trên thực tế

Bằng lợi thế độc quyền hay thỏa hiệp phi cạnh tranh, các doanh nghiệp cung cấp hàng tiêu dùng thiết yếu như xăng, gaz, điện và nước sạch nâng giá liên tục nhằm giành lại phần lợi tức ít ỏi.

Dẫn đến sản xuất co rút chỉ đủ nuôi khấu hao và người tiêu thụ tiết giảm nhu cầu phòng tương lai bấp bênh phía trước.

Chi tiêu trong dân chúng giảm thể hiện bằng xăng dầu và hàng hóa vật tư máy móc nhập khẩu giảm,  góp phần khắc phục tình trạng nhập siêu.

Mặc dù sản lượng hàng hóa sản xuất ra giảm mạnh nhưng không tiêu thụ được dẫn đến tồn kho cao trong khi lãi vay là một gánh nặng chi phí
Trong lĩnh vực vốn, dưới ánh sáng của Nghị quyết 11, ngoại tệ và vàng bị kiểm soát chặt, việc tư nhân lưu hành trên thị trường chứa đựng nhiều nguy cơ bị niêm phong hoặc bị phạt nặng. Điều này không giúp đưa ngoại tệ vào kinh doanh mà hướng vào an toàn trong két sắt.

Mặc dù bội chi ngân sách trong quý I năm 2012  là 30 ngàn tỷ đồng cũng chỉ làm GDP tăng trưởng cả năm chỉ ở mức 4%.

Động lực tăng trưởng lúc này không còn cách nào khác là tăng đầu tư công. Chỉ tính riêng đầu tư trong ngành Giao thông vận tải, ngân sách xây dựng trụ sở của toàn ngành là 12 ngàn tỷ đồng, 43 ngàn tỷ đồng (trong tổng số 80 ngàn tỷ đồng)  đầu tư mua máy bay chở khách, 30 ngàn tỷ đồng (trong tổng số 100 ngàn tỷ đồng) mua tàu thủy và 20 ngàn tỷ đồng cho việc đầu tư hạ tầng công nghệ thông tin.

Các doanh nghiệp kinh doanh bất động sản đề nghị được đóng thuế bằng ... đất.

Để cứu vãn tình trạng đình đọng trong sản xuất kinh doanh, có dự án đề nghị giảm thuế cho doanh nghiệp. Ngân sách dự tính sẽ thất thu gấp bội so với mọi năm là bài toán cần giải quyết.

Bộ GTVT đề xuất thu phí hạn chế xe cá nhân và Quyết định thực hiện thu phí lưu hành đường bộ bắt đầu từ tháng 6 (*) với lý do tạo nguồn vốn bảo trì đường bộ. Thực chất đây là thuế đánh trên xe cộ, từ xe gắn máy hai bánh đến ô tô 4 bánh và xe tải nặng để bù cho thâm hụt nghiêm trọng về thu ngân sách.

Trên đây là bức tranh tổng thể kinh tế Việt Nam trong hiện tại và tương lai. Trong các kỳ tới, các vấn đề ngân sách, ngân hàng, BDS, và kinh doanh độc quyền sẽ được phân tích cụ thể.

Bonus:
Biểu đồ lạm phát do thành viên Lucky tặng



Kỳ tới:
Tăng trưởng GDP bằng mọi giá
Ngân sách cao nhưng luôn bội chi
Lạm phát phi mã
Ngân hàng  lãi lớn
Hàng hóa và vật tư tồn kho

Nguồn tham khảo:

Dư nợ tín dụng khu vực tư nhân tương đương 125% GDP (vnexpress.net)
Dự chi của Bộ Giao thông  (vnexpress.net)
Sắp giảm 50% thuế VAT? (VEF.vn)
Lao động tự do: Ốm không dám đi viện (Dân Trí)
200 tiểu thương chợ Đà Nẵng nghỉ bán (Tuổi Trẻ)
Hàng tồn chất cao như núi! (Pháp luật TP)
Cấm dùng vàng làm phương tiện thanh toán (Thanh niên)
Sức mua giảm mạnh (Người lao động)
12 ngàn DN phá sản hoặc ngừng hoạt động chỉ trong vòng 3 tháng đầu năm (VEF.vn)

(*) Khi bài viết lên khuôn có tin liên bộ Tài chính - Giao thông đề xuất hoãn thu phí lưu hành xe cộ cho đến đầu năm 2013

Nguồn liên kết:

http://danlambaovn.blogspot.com/2012/05/buc-tranh-kinh-te-viet-nam-nam-2012-uoc.html
http://chauxuannguyen.wordpress.com/2012/05/04/buc-tranh-kinh-te-viet-nam-nam-2012-da-duoc-dinh-hinh/
http://baohoasen.blogspot.com/2012/05/buc-tranh-kinh-te-viet-nam-2012.html

Monday, April 30, 2012

Số phận con lai sau 30 tháng 4 năm 1975


Sau 30/4/1975, cuộc sống của nhân dân miền Nam thay đổi. Chính quyền cũ đương nhiên bị giải tán, chính quyền Quân quản Cách mạng được thiết lập với cơ cấu hoàn toàn mới từ miền Bắc đưa vào. Sĩ quan và nhiều công chức chính quyền cũ phải đi “học tập cải tạo”. Binh lính sau khi học tập 10 ngày về tham gia vào đội quân thất nghiệp. Sinh viên đại học không phải làm đồ án cuối khóa được cấp bằng tốt nghiệp khóa cuối cùng của Nền Cộng hòa.

Bài trừ văn hóa cũ xây dựng Văn hóa mới

Cuộc cách mạng vì thế không thể không ảnh hưởng đến trẻ em. Sự ngây thơ con trẻ được phân chia thành 15 đẳng cấp theo mức độ ưu đãi của chế độ dành cho từ hạng 1/15 là con cán bộ có công với cách mạng cho đến hạng chót (15/15) là con sĩ quan hay công chức cao cấp trong chính quyền cũ(*).

Con lai, khoảng 40 ngàn người, rất dễ phân biệt bằng ngoại hình còn không được xếp vào hạng nào trong số 15 hạng trên. Vốn đã bị kỳ thị trước năm 75, con lai càng bị miệt thị, bị đối xử không công bằng hơn sau năm 75 như là một chủ trương của chế độ mới. Năm 75, con lai Mỹ không quá 9 tuổi, lý do tại sao xin độc giả tự tìm hiểu. Chúng đang ở độ tuổi đến trường đi học như bao đứa trẻ khác.

Văn hóa "đồi trụy"

Để củng cố chính quyền cách mạng, những chiến dịch mang tên “Bài trừ văn hóa đồi trụy phản động” và “Xóa bỏ tàn dư Mỹ ngụy” liên tục diễn ra. Đó là, diễu hành phô trương biểu ngữ trên đường phố; tịch thu sách và các ấn phẩm văn hóa; tổ chức đốt sách báo etc. Một hình thức khác nữa là xóa bỏ cái gọi là “Tàn dư Mỹ ngụy” được thể hiện bằng những hành vi thiếu văn hóa như là bẻ tay chân bup bê, chặt đầu búp bê rồi cho vào lửa đốt.
Văn hóa "phản động"

Trẻ lai đi học sống trong không khí đó còn bị những tác động khác từ bạn bè cùng học. Chúng bị bạn cùng học mắng đại loại như: Cút về Mỹ mà học; chúng bị bạn học chế giễu, đại loại: Mỹ lai 12 lỗ đít; và thường bị các trẻ khác vào hùa với nhau để cô lập. Hoặc bị đánh vô cớ, bị đánh hội đồng.

Những tác động đó gây ra làm phần lớn trẻ lai phải bỏ học từ rất sớm. Nhưng những đứa trẻ trực tiếp gây ra lại không có lỗi, vấn đề là người lớn đã ngầm khuyến khích, bật đèn xanh và không ngăn cản.

Đạo luật The Amerasian Home Coming Act được quốc hội Mỹ phê chuẩn năm 1988 và các tổ chức thiện nguyện tiến hành thực hiện việc xét duyệt các đối tượng là con lai có nhu cầu về quê cha. Một lần nữa, những người con lai lại trở thành đối tượng để người ta săn tìm để lợi dụng định cư bên Mỹ hợp pháp.
Chuẩn bị đi Mỹ 1992

Những đứa trẻ, lúc này đã đến tuổi trưởng thành nhưng phần lớn thất học khi không lại được một người nào đó không quen biết “tự nguyện nuôi nấng và chăm sóc” từ đây tạm gọi là Người Bảo trợ. Để được có quyền “nuôi nấng và chăm sóc” một trẻ lai, Người Bảo trợ phải bỏ tiền mua thông tin từ một số kẻ môi giới để được quyền bảo trợ, do đó mà đứa trẻ được “nuôi nấng và chăm sóc” bị canh giữ như tù vì sợ bị bỏ trốn.

Người Bảo trợ lập hồ sơ những người xin nhập cảnh Mỹ bao gồm người Con lai và một số người khác trong danh sách “bổ sung” như cha mẹ nuôi, anh chị em nuôi, vú nuôi. Nhiều người tham lam làm danh sách “bổ sung” lên đến hai chục người. Theo thống kê của Mỹ, khoảng 70% số trẻ lai đã được chấp thuận “hồi hương”, nếu tính bình quân mỗi hồ sơ kèm 3 người di dân thì đã có 70 ngàn người nhập cư lậu vào Mỹ kiểu này.

Bị lợi dụng làm phương tiện nhập cư Mỹ, nên trẻ lai là nhân vật chính nhưng lập tức bị hắt hủi ngay sau khi hồ sơ đã được phía Mỹ duyệt hoặc sau khi ra khỏi biên giới Việt Nam. Do ít học vì hoàn cảnh khách quan, những người con lai đã phản ứng lại. Và họ bị những người ăn theo họ tạo ra dư luận hiểu xấu rằng con lai hư hỏng, bất trị và hỗn xược.

Do không được học đầy đủ, những người con lai sang đất Mỹ đến nay vẫn khó hòa nhập, nhiều người vẫn chưa có quốc tịch Mỹ. Tuy nhiên, họ vẫn còn may mắn hơn những người còn ở lại, khoảng trên 10 ngàn người.

(*) trước đây được gọi là thành phần nợ máu. Không hiểu những người như nhạc sĩ Minh Kỳ hay cầu thủ Lại Văn Ngôn có "nợ máu" gì.

30/4/2012

Saturday, April 28, 2012

Một phương pháp Đạo văn


Thời đại bùng nổ internet, đăng bài viết trên web để phổ biến kiến thức miễn phí là việc nên làm. Việc đăng bài này có thể là

Copy nguyên vẹn và ghi nguồn có thể được chấp nhận

Hoặc là ý tưởng mới, nêu lên một vấn đề. Đây là một bài viết mới chưa có trên mạng.
Hoặc dịch một bài viết của người khác từ một ngôn ngữ khác
Hoặc copy nguyên vẹn không thiếu một chữ từ một tác giả khác và ghi nguồn gốc tác phẩm, tác giả.

3 cách trên được xem như nguyên tắc đăng bài trên mạng
(nguyên gốc: 3 cách trên được xem như đạo của người viết. Sửa theo đề nghị của 2v)

Có một cách thứ tư, đó là: chép bài của người khác, xóa đi một vài đoạn văn rồi điềm nhiên tự ghi tên mình lên đó, xuất bản cho công chúng đọc.

Thí dụ :
Bài viết Thầy Trương Tham tại địa chỉ http://violet.vn/nhocbql/entry/show/entry_id/7488724 có nguồn gốc từ bài viết cùng tên tại địa chỉ http://bshohai.blogspot.com/2012/04/thay-truong-tham.html của BS Hồ Hải. Bài viết không ghi nguồn gốc nhưng lại đặt Lạc khoản Trần Quốc Thường dưới chân bài.

Đáng chú ý là đoạn văn sau:
Thầy có 4 cái đặt biệt, cái đặc biệt đầu tiên là vốn quý như ngàn vàng, là suốt đời vì sự nghiệp giáo dục vô vụ lợi, nên về hưu rồi, nhưng thầy vẫn trắng tay và ở nhờ căn phòng cuối dãy mặt tiền trường, ở tầng 3, bên tay trái. Sau này thầy được xuống đất do một số thầy cô ở nhờ đất nhà trướng chuyển đi ra ngoài. Sau khi về Trưng Vương đến nay thầy chỉ sống nhờ đất của nhà trường.

Được sửa lại thành:
Thầy có 4 cái đặt biệt, cái đặc biệt đầu tiên là vốn quý như ngàn vàng, là suốt đời vì sự nghiệp giáo dục vô vụ lợi, nên về hưu rồi, nhưng thầy vẫn trắng tay và ở nhờ căn phòng cuối dãy mặt tiền trường, ở tầng 3, bên tay trái từ 37 năm qua.

Đoạn chữ  màu xanh bị bỏ đi, đoạn chữ màu đỏ được thêm vào. Làm cách nào mà tác giả Trần Quốc Thường lại có thông tin "chính xác" như vậy?

Tương tự, bài viết TƯ DUY GIÁO DỤC TRONG CÁCH HỌC VÀ DẠY cũng được thành viên Trần Quốc Thường của website http://violet.vn/ sao chép và bỏ hẳn đoạn văn sau:

Cách dạy của TS Lê Thẩm Dương bị một số truyền thông và công dân ảo ném đá vì ông làm đúng với bậc học và đúng với tư duy giáo dục hiện đại.

Đạo văn là như thế đấy.

29/4/2012

Friday, April 27, 2012

Truyện Cái bẫy chuột của La Fontaine

Tựa:
Câu chuyện cưỡng chế ở Văn Giang Hưng Yên đang rất nóng. Nhưng trên các diễn đàn tranh luận sôi nổi về tính đúng đúng sai rất là vô trách nhiệm. Có nơi võ đoán liên hệ vụ này với quyền lợi gia đình của Thủ tướng. Kết quả là việc cưỡng chế đã thành công nhưng không tốt đẹp sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho các đợt cưỡng chế bằng bạo lực khác của công an sau này. Hôm qua là Tiên Lãng, hôm nay là Hưng Yên, vậy ngày mai sẽ diễn ra ở đâu. Chúng ta hãy tỏ thái độ một cách có trách nhiệm với sự kiện này.


Xin kể truyện Chiếc Bẫy Chuột của La Fontaine

Bác Nông dân đi chợ mua một Cái Bẫy Chuột về nhà. Trước nguy cơ bị mất mạng, Chuột cầu cứu sự giúp đỡ với các gia súc khác trong nông trại.

Chị Gà Mái đang bươi đất, dửng dưng:
Nguy cơ với anh đấy à, chân tôi dài, quyết không thể bị dính bẫy chuột.

Khá hơn một tý, anh Lơn chia sẻ:
Rất tiếc, tôi không giúp gì cho anh được. Tuy nhiên, tôi sẽ cầu nguyện cho anh không vướng vào bẫy.

Với Bò, Chuột nhận được câu trả lời:
Tôi hiểu sự lo âu của bạn, nhưng tôi biết làm gì đây.

Đơn độc, không ai chia sẻ, Chuột ta phải một mình ngày đêm cảnh giác hết sức tránh cái bẫy chuột tàn nhẫn.

Một đêm, nghe tiếng bẫy xập, vợ bác Nông dân bèn thắp đèn đi soi Chuột. Chuột đâu không thấy lại bị con Rắn mổ vào chân. Biết bị rắn độc cắn, bác trai tức tốc chở bác gái đi bệnh viện cấp cứu.

Giữa lúc giá viện phí tăng, giá thuốc còn tăng trước cả giá viện phí, bác Nông dân quyết định giết Heo rồi mổ Bò lấy tiền mua thuốc mà cũng không cứu được bác gái. Bác gái qua đời, bác trai phải giết nốt con Gà Mái làm mâm cơm cúng.

Bài học rút ra:

Cuối cùng Cái bẫy chuột lại làm thiệt mạng những con không phải là Chuột. Chúng ta đang sống trong một cộng đồng. Mọi biến cố xảy ra xung quanh chúng ta, không ít thì nhiều cũng có ảnh hưởng đến chúng ta.

Hôm nay, người dân Hưng Yên bị cưỡng chế một cách dễ dàng. Có gì bảo đảm chắc chắn rằng, nạn nhân bị cưỡng chế ngày mai không phải là Ta.

Bóng đá miền Nam sau 1975

Tựa: Những ngày cuối tháng 4, ta cùng nhau ôn lại những kỷ niệm về những ngày đầu thống nhất đất nước.


Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cùng với các ngành nghề kinh tế, chính quyền dân cử và các tổ chức xã hội ngừng hoạt động và tan rã. Mọi hoạt động thể thao trong đó có bóng đá cũng ngừng lại chờ sự cho phép của chính quyền mới. Những đội bóng đương thời Thương Khẩu, Quan Thuế, Tổng Tham Mưu, Cảnh sát Quốc gia, Việt Nam Thương tín không thể tồn tại và phải tự giải tán.

Các tuyển thủ quốc gia miền Nam tan tác mỗi người mỗi nơi. Người thì vượt biên như thủ môn Lâm Hồng Châu; người thì đi tù cải tạo như Hậu vệ Ngôn (*), Tiền đạo Mỉn; số còn lại hoặc về quê hoặc thất nghiệp.

Sau khi ổn định được chính quyền, Ủy ban Quân quản đã dần dần khôi phục và nắm quyền kiểm soát các hoạt động xã hội. Các đội bóng mới thành lập trên địa bàn Thành phố hồi đó là: Hải Quan, Cảng Sài Gòn, Xi măng Hà Tiên (sau này là Sở Công nghiệp), Hóa Chất, Bưu Điện.

Các cầu thủ phải kiếm sống bằng cách xin vào làm công nhân tại các cơ quan xí nghiệp có đội bóng, vừa lao động vừa đá bóng nuôi bản thân và gia đình. Họ phải tự cải thiện bằng cách đá thuê từng trận cho các đội phong trào hay các đội tỉnh lẻ. Thường không phải lãnh bằng tiền mặt mà là hiện vật như gạo, thịt, cá sẵn có tại địa phương.

Để chứng tỏ sự ưu việt của chế độ XHCN luôn luôn hơn hẳn chế độ Tư bản thối nát ở miền Nam, đội bóng Tổng cục Đường sắt sau chuyến đi tập huấn ở Trung Quốc về được cử làm đại diện vào Nam du đấu giao hữu với các đội địa phương. Đội của những hảo thủ Mai Đức Chung, Lê Thụy Hải, Lê Khắc Chính, Hoàng Gia ... có nhiệm vụ chứng tỏ sự hơn hẳn của thể thao XHCN và sức mạnh toàn diện của người chiến thắng.

Trong khi các đội bóng miền Nam luôn bị thiếu thông tin và bị động. Họ chỉ được biết trước lịch trận đấu trong thời gian rất ngắn nên không có sự chuẩn bị tốt nhất về thể chất. Về tinh thần thì luôn được cán bộ ưu ái thăm hỏi bất kể giờ giấc. Hoặc được vinh dự đi gặp mặt cán bộ cao cấp thành ủy; hoặc được cán bộ Trung ương xuống nói chuyện, động viên làm cầu thủ xáo trộn giờ giấc sinh hoạt, tinh thần xao động không tập trung được vào chuyên môn.

Kết quả là đội TCĐS thắng như chẻ tre: Thắng Cảng Sài Gòn và Tây Ninh cùng tỷ số 2-0; thắng Cần Thơ 3-0; thắng Đồng Tháp 3-1 và đá trận cuối cùng với Hải Quan.

Sẵn hưng phấn, đội TCĐS ghi bàn trước. 5 phút sau Cù Sinh gỡ hòa rồi làm đường chuyền cho Hồ Thanh Cang lập công ấn định tỷ số 2-1. Đây là trận đấu duy nhất một đội bóng miền Nam thắng trong loạt 5 trận đấu giao hữu của đội TCĐS. Theo lời thú nhận của Cù Sinh, dù còn nhiều thời gian nhưng các cầu thủ Hải Quan đã không dám ghi bàn thêm nữa. Trận này Cù Sinh phải trả giá bằng thẻ đỏ khiến anh bị kỷ luật, bị khai trừ khỏi đội Hải Quan.

(*) Đây là Hữu biên Lại Văn Ngôn (gọi là Ngôn II) để phân biệt với Tả biên Nguyễn Văn Ngôn (Ngôn I) sau 1975 đá cho Cảng Sài Gòn.

Tuesday, April 17, 2012

Loạn thật rồi


Tuần nay, sau chuyến công du Tây bán cầu trở về, trên mạng nơi nơi chửi bác Tổng bí thơ như hát hay. Từ phân tích bằng lý lẽ như thầy Địa lý Thanh Giang; ẩn dụ như nhà báo Trương Duy Nhất; nhắc khéo như nhạc sĩ Tô Hải (Khoai Lang), châm biếm như  Đinh Tấn Lực đến cách nói huỵch toẹt không úp mở của tay viết  tục tĩu Phọt Phẹt, tất cả đều đồng thanh bôi nhọ đồng chí TBT đáng kính.

Đường đường là nguyên thủ quốc gia mà dân mạng ra sức dùng ngòi bút của mình một cách không e dè, ra sức vẽ nên chân dung của lãnh tụ như là một anh hề. Hiện tượng này có thể gọi là cơ hội chính trị được hay không.

Xin cảnh báo quý vị, ngoài chức vụ Tổng bí thư của đảng duy nhất nước Việt, ngài Tổng còn là một đại biểu quốc hội được tín nhiệm cao. Mà cuốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, vuốt mặt phải nể mũi; sỉ nhục Tổng bí thư phải nể đảng cầm quyền.

Chuyện thứ hai, báo chí lề phải đồng loạt tấn công Dân biểu quốc hội Hoàng Yến đòi xét lại tư cách của bà này. Với những lý do như khai man lý lịch, hồ sơ hôn nhân bất nhất, và tiêu chuẩn của đại biểu nhân dân, báo chí đã coi bà này như là một kẻ gian dối, không xứng đáng để ngồi vào ghế của những đại diện "cơ quan quyền lực cao nhất".

Đại biểu quốc hội xứ ta có tính cơ cấu, là một khối thống nhất các thành phần trong nước từ chị lao công, anh Binh Nhì đến ông Bộ trưởng, ngài Tổng Bí thư. Bà Yến ứng cử với tư cách doanh nhântrúng cử đại biểu quốc hội bằng đa số phiếu bầu của cử tri.

Quốc hội không phải cái chợ, người ta vào bằng tiêu chuẩn nào thì người ta ra bằng tiêu chuẩn ấy. Là doanh nhân bà Yến đã nộp thuế đầy đủ để có được khối tài sản khổng lồ như bây giờ. Để xét lại tư cách đại biểu của bà này phải căn cứ theo điều kiện:

hoặc là, là một doanh nhân bà ấy trốn thuế
hoặc là, bà ấy không còn được sự tín nhiệm của cử tri

Đàng này, cả hai điều kiện đều không có: cơ quan thuế chấp thuận sự đóng góp của bà và cử tri chưa có ý kiến, tức là còn nguyên sự tín nhiệm.

Loạn thế làm sao xây dựng được nhà nước pháp quyền.

Sunday, April 15, 2012

Tín dụng nới; Ba Tây hủy và Bắc Hàn bại

Giá ơi

Ngân hàng nhà nước nới lỏng chế độ tín dụng;
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hủy bỏ chuyến thăm chính thức Ba Tây vào giờ chót;
và Thử nghiệm phóng hỏa tiễn 3 tầng của Bắc Hàn thất bại
là những tin nổi bật trong tuần lễ thứ hai của tháng 4

Sau một năm thắt chặt tín dụng đồng bộ với việc quản lý ngoại hối, chuẩn bị quản lý kim loại quý dưới ánh sáng của nghị quyết 11 của Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước đã khống chế được tăng trưởng tín dụng dưới mức 15% trong năm 2011. Giảm đầu tư lập tức phải trả giá - tăng trưởng kinh tế Việt Nam  sụt giảm bất ngờ - xuống 4% trong quí I năm 2012, với biểu hiện là hàng tồn kho cao trong hoàn cảnh sản xuất đình đốn.

Tình thế thay đổi, Chính phủ nhận thức được rằng không thể tiếp tục lộ trình thực hiện nghị quyết 11. Ngân hàng nhà nước đã có quyết định quay 180 độ so với trước đó - nới lỏng tín dụng, cho vay vô hạn đối với tiêu xài cá nhân và nhất là đối với vay tiền để mua BĐS bất kể mục đích để ở hay để đầu cơ.

Cùng với quyết định tăng lương tối thiểu bắt đầu từ tháng 5 tới, đồng nghĩa với mở rộng quỹ lương, báo trước một thời kỳ lạm phát sung mãn do Cầu kéo.

 
Dự báo một năm tín dụng tăng trưởng ngoạn mục

Thứ hai, tin tức được dân mạng đồ đoán từ nghiêm túc cho đến châm biếm là tin phái đoàn hùng hậu của TBT Nguyễn Phú Trọng khước từ lời mời của Tổng thống nhà nước Ba Tây vùng Nam Mỹ tuy giàu có mà hoang dã.

Nguyên nhân hủy chuyến công du được dự đoán bởi những lý do sau:

một là, do không tương thích - nguyên thủ không tiếp một TBT
hai là, ở nhà có biến, TBT phải về gấp để lo hậu sự
ba là, phía chủ nhà - cánh tả Ba Tây, sợ TBT phát biểu bậy bạ ảnh hưởng đến uy tín của họ đối với dân chúng.

Show hay Hủy

Tuy nhiên, không có lý do kể trên nào đúng cả. Tất cả các tin dự kiến về chuyến thăm Ba Tây của TBT Nguyễn Phú Trọng đều xuất phát từ các website Việt Nam cả bản tiếng Việt lẫn tiếng Anh và không có bản tiếng Anh từ các hãng tin nước ngoài trừ tời biểu chương trình làm việc của bộ Ngoại giao Ba Tây viết bằng tiếng Bồ Đào Nha - ngôn ngữ ít phổ biến - yết trên website của Bộ nọ.

BBC tiếng Việt thì nói theo như là một cái loa của TTXVN.

Thông lệ, trước đây những chuyến công du của ông Nông Đức Mạnh đều được các hãng tin phương Tây loan tải. Lần này - chuyến thăm ảo đi Ba Tây - thì không, vì họ không kiểm chứng được.
Vậy có thể kết luận để phản bác những lời đồn nhảm mà không sợ sai rằng chuyến đi Ba Tây của ông Tổng Bí thư chưa hề được "dự kiến".

Chuyện thứ ba: Bắc Hàn phóng hỏa tiễn ba tầng thất bại nhưng không thảm hại.

Tuy là tin trà dư tửu hậu không liên quan đến đời sống của nhân dân trong nước, nhưng do báo chí trong nước tỏ ra "am hiểu" về quá trình phát triển và cuộc phóng thất bại, nền cần phải nói cho rõ.

Bắc Hàn tuyên bố với thế giới rằng: cuộc phóng hỏa tiễn mang theo vệ tinh của họ đã thất bại. Nguyên nhân thất bại thật sự chỉ có Bắc Hàn biết nhưng họ lại không nói. Còn những người không biết tại VN lại đoán già đoán non về nguyên nhân:

một là, nhiên liệu giả;
hai là, trục trặc ở bộ phận ghép nối;
ba là, thân hỏa tiễn mua của Nga quá cũ nên gặp rủi ro kỹ thuật.

Bắc Hàn có thể chưa làm chủ công nghệ phóng hỏa tiễn - chưa hoàn thiện nên mới phải thử nghiệm - ngay cả Pháp mỗi lần phóng thành công Arian đều reo mừng thắng lợi từ TT Sạc cô zi đến bọn thanh niên nhập cư thất nghiệp phá làng phá xóm. Nhưng công nghệ theo dõi thì Bắc Hàn có thừa - là cơ sở để giữ vững chế độ cho đến ngày nay, nên chỉ có người Bắc Hàn biết chuyện gì đã xảy ra và ngậm cười khi thiên hạ đoán mò.

Ngôi sao chế độ được hàn cẩu thả

Lại nữa, báo chí còn tường thuật rằng hải quân các nước Cờ Hoa, Nam Hàn và Nhật bản ráo riết tìm các mảnh vỡ rớt xuống biển để tìm hiểu công nghệ Bắc Hàn.

Trời ạ, Ba Tư tóm được cả chiếc máy bay công nghệ mới Sentinel còn nguyên vẹn đã nhiều tháng nay mà việc tìm hiểu công nghệ còn chưa tới đâu. Chẳng qua Mỹ - Nhật - Hàn muốn hù dọa dân chúng về mối đe dọa Bắc Hàn đặng xin thêm ngân sách quốc phòng.

Một giả thuyết dễ thuyết phục nhất đó là: Bắc Hàn khuếch trương quảng cáo ầm ĩ cho vụ phóng lần này nhưng lại là hỏa tiễn giả. Vấn đề thiết thực và cốt lõi là kinh phí dành cho nghiên cứu kỹ thuật tên lửa rất là đáng kể tương đương với cả chục triệu tấn lương thực. Tên lửa đã phóng, tiền đã tiêu.

Ở các nước xã hội chủ nghĩa, không có cái gì là không thể.

Chú thích:
Lạm phát do Cầu kéo: Mỗi đợt tăng lương, mọi người lĩnh lương đều cố gắng mua sắm thêm những vật dụng ngoài kế hoạch chi tiêu hàng tháng trong khi năng suất lao động không có tăng, dẫn đến lượng Cung hàng hóa trở nên thiếu hụt. Giá thị trường sẽ tự động tăng do tác động của quy luật cung cầu. Tương tự là quan lại "trúng quả" chi tiêu hoang phí cũng dẫn đến lạm phát.

Nguồn tham khảo:
Tăng trưởng tín dụng năm 2011 là 15%
Các nguồn từ internet khác.

Thursday, April 12, 2012

Đến lúc phải nới lỏng tín dụng


Nghị quyết 11 nhằm kềm chế lạm phát đã phát huy tác dụng. Chỉ số CPI tháng 3 năm 2012 giảm còn 13.71% so với 15.99% của tháng 2 và 17.27 của tháng 1. Đặc biệt CPI tháng 3 đã giảm so với 17.51% của tháng 3 năm 2011. Có thể nói là Nghị quyết 11 đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị là kềm chế lạm phát, nền kinh tế được “uống thuốc đúng liều chỉ định”.

Tuy nhiên, không phải là không có tác dụng phụ của NQ11. Đó là, lạm phát giảm do nguyên nhân từ sản xuất đình đốn, thu nhập của người dân giảm dẫn tới hàng ế không bán được, lượng tồn kho cao.

Tác dụng của tăng lãi suất và siết chặt tiền tệ làm giảm thu nhập doanh nghiệp dẫn tới giảm đầu tư của doanh nghiệp; hoặc thậm chí hàng loạt doanh nghiệp phải đóng cửa do kinh doanh không có lãi.

Các doanh nghiệp hoạt động cầm chừng hoặc đóng cửa làm giảm thu nhập của người lao động. Người lao động hưởng lương không toàn thời, phải giảm chi tiêu tuy giá cả hàng hóa không tăng.

Theo báo cáo hiện trạng tháng 11 năm 2011 của Ngân hàng Nhà nước. Một là, dư nợ cho vay BĐS khoảng 200 ngàn tỷ đồng, chiếm 10% dư nợ toàn hệ thống. Hai là, nợ xấu chiếm 3.4% tổng số nợ đã cho vay, về giá trị là 68 ngàn tỷ đồng. Theo FITCH, nợ xấu thực tế khoảng 4 lần con số trên. Để tiện so sánh, khoản sai phạm (chứ không phải thất thoát) của tập đoàn dầu khí mới chỉ ở mức 18 ngàn tỷ đồng.

Đầu năm 2012, thị trường ảm đạm khiến giá BĐS sụt giảm. Điều này có thể khiến việc định giá BĐS thế chấp có thể thấp hơn khoản vay, người vay sẵn sàng tài sản thế chấp thành tài sản của ngân hàng để thanh lý khế ước vay với ngân hàng. Hợp đồng vay vô hiệu, tài sản của ngân hàng sẽ tăng do được gộp thêm các BĐS bị tịch biên nhưng bản thân ngân hàng lại mất thanh khoản.

Nới lỏng tín dụng sẽ giải quyết bài toán nan giải trên đây của các ngân hàng. Quyết định của Ngân hàng Nhà nước không phải nhằm cứu thị trường BĐS mà nhằm vào cứu các ngân hàng thương mại.

Nguồn tham khảo:
- Đà Nẵng: 27% doanh nghiệp đình trệ, phá sản (Tuổi trẻ)
- 12 ngàn DN phá sản hoặc ngừng hoạt động chỉ trong vòng 3 tháng đầu năm (Diễn đàn Kinh tế VN)
- Gần 1/3 doanh nghiệp toàn quốc bị phá sản (Gafin)
- Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore. (Người lao động)
- Hàng tồn chất cao như núi! (Pháp luật TP HCM)
- Tìm đâu ra 200 nghìn tỷ đồng để cứu doanh nghiệp bất động sản? (Cafef)
- Quyết định nới lỏng tiền tệ của Thống đốc ngân hàng NN (Diễn đàn Kinh tế VN)

Monday, April 9, 2012

Sai phạm tài chính của các tập đoàn: Tội hay Công?

Việc đầu tư không đúng thời điểm dẫn đến lỗ hay mất thanh khoản được Thanh tra Chính phủ gọi là Sai phạm. Cho tới nay Thanh tra Chính phủ chưa xác định được những cá nhân biển thủ vốn nhà nước mà chỉ là Đầu tư ngoài ngành.

Cái gọi là "đầu tư ngoài ngành" đối với Tập đoàn Sông Đà chỉ là đầu tư vào nguồn nguyên liệu như Nhà máy Xi măng Đồng Bành; ngoài ra đầu tư được Thanh tra Chính phủ kết luận là ngoài ngành đó là lãnh vực bất động sản. Những năm trước đây, Tập đoàn đã đầu tư mạnh vào BĐS không phải vì nó là thời thượng mà vì đó là nơi đầu tư hấp dẫn: bỏ vốn ít, thu lợi nhuận cao, thu hồi vốn nhanh. Cho đến nay, hầu hết các nhà đầu tư nước ngoài đã rút khỏi những dự án BĐS. Cộng với lãi suất cao dưới ánh sáng của Nghị quyết 11, việc đầu tư vào BĐS không hiệu quả bằng ký thác tiền gửi trong ngân hàng, đã làm mất đi động lực đầu tư từ trong nước.

Kết quả là, vốn của Tập đoàn bỏ vào BĐS đã không thu hồi được. Thay vào đó là Tập đoàn sở hữu hàng núi BĐS kém thanh khoản. Thực tế vốn trên sổ sách của Tập đoàn rất lớn, và tiếp tục là Quả đấm thép của kinh tế quốc doanh khi thị trường BĐS phục hồi.

Kỷ lục "Sai phạm" số vốn hơn 10 ngàn tỷ đồng của Tập đoàn Sông Đà nhanh chóng bị phá bằng "sai phạm" khác của Tập đoàn Dầu khí số vốn nhiều gần bằng 2 lần như thế là 18 ngàn tỷ đồng. Chỉ tính riêng 2 Tập đoàn vừa kể, số sai phạm được Thanh tra chính phủ kết luận có giá trị bằng 3 lần đường Cao tốc Sài Gòn - Trung Lương.

Đối với Tập đoàn Dầu khí Việt nam - Vietnampetro hay PVN - cũng không phải thất thoát vốn mà chỉ là đầu tư nhằm thực hiện nhiệm vụ chính trị lâu dài - tiếp tục là ngành giữ tỷ trọng GDP lớn nhất trong nền kinh tế quốc dân. "Sai phạm" của PVN được Thanh tra Chính phủ vạch ra là ở 3 hạng mục chủ yếu:
1. Cấp vốn thành lập công ty con là Công ty Thăm dò và Khai thác dầu khí (PVEP) 11 ngàn 800 tỷ đồng
2. Góp vốn vào công ty Liên doanh Rusvietpetro 1 ngàn 400 tỷ đồng
3. Mua nợ của Rusvietpetro 2 ngàn 360 tỷ đồng
Tổng cộng 15 ngàn 600 tỷ đồng

Khoản (1) là đầu tư chuyên sâu ngành dầu khí góp phần tiến tới làm chủ công nghệ dò tìm và khai thác dầu khí
Khoản (2) và (3) thực chất là khoản lót tay cho phía Nga để làm cầu nối cho hợp đồng với Đại công ty quốc doanh Gazprom của Nga quyền thăm dò và khai thác dầu khí trên Biển Đông. Từ nay trở không còn lo bị "cắt cáp". Chi phí để Cáo (VN) mượn oai Hùm (Nga) chống lại sự uy hiếp của Chó sói (Trung hoa) như thế không phải là đắt đỏ.

Kết luận: Cho đến nay Lãnh đạo các Tập đoàn có Công nhiều hơn Tội.

Nguồn tham khảo:
Nhiều sai phạm tại Tập đoàn Sông Đà (Thanh niên)
Đầu tư của PVN (Sài Gòn Tiếp thị)
Gazprom tham gia dự án dầu khí Biển Đông (báo Công an ND)

Tuesday, April 3, 2012

Phôi tượng Thánh Gióng bị phá và những hiểu lầm

Khác với tượng đài Điện Biên Phủ, tượng Thánh Gióng
chưa thấy có dấu hiệu xuống cấp sau 2 năm nghiệm thu

Báo Tiền phong loan một tin giật gân Bản gốc tượng đài Thánh Dóng bị phá nát (báo viết sai tên, đúng ra phải viết là Thánh Gióng). Theo lời tác giả bức tượng Thánh Gióng - ông Nguyễn Kim Xuân, Trưởng khoa điêu khắc, Hội Mỹ thuật Hà Nội - nguyên văn "một công ty đã huy động cần cẩu và người đến phá dỡ mẫu tượng đài Thánh Dóng của tôi đặt tại bãi đúc Tượng đài ở chân núi Sóc Sơn" ngưng trích.

Ngoài đề mục báo giật gân, báo này đã giật tít Mất gốcCố ý phá hoại tượng đài. Bản tin này đã gây bức xúc dư luận, rằng ai đó đã ác tâm phá hỏng "bản gốc" Thánh Gióng.

Mặt bằng được "giải phóng"

Lập tức ông Phạm Quang Long, GĐ sở Văn hóa Hà Nội lên báo đính chính. Ông Long không phủ nhận việc "tượng" bị phá, nhưng ông đã trấn an dư luận rằng đã có sự hiểu lầm. Theo ông, bản gốc không bị phá, bản gốc chỉ có một bản duy nhất hiện đang tọa lạc trên đỉnh núi Đá Chồng. Ngoài ra, ông có ý trách tác giả Nguyễn Kim Xuân phát biểu vô trách nhiệm

Hãy bắt đầu với quy trình làm tượng đài.

Bản điêu khắc mà tác giả mang đi dự thi có kích thước bằng 1/5 tượng đài dự định sẽ được xây dựng sau này. Hay nói chính xác hơn là, nếu được Ban tổ chức chấm thắng giải trong cuộc thi, tượng sẽ được làm với kích thước gấp 5 lần phiên bản này. Phiên bản này gọi là Bản Thảo.

Sau khi được chọn, tác giả sẽ xây dựng một bản có kích thước phóng đại 5 lần bản thảo để Chủ đầu tư nghiệm thu tác phẩm điêu khắc, làm căn cứ ra quyết định thi công tượng đài. Phiên bản được nghiệm thu sẽ được dùng để làm khuôn đúc tượng. Phiên bản này được gọi là Bản Phôi.

Tượng đài sau khi thi công, được nghiệm thu gọi là Bản Chính. Bản chính chỉ có một. Những bản sau này giống như bản chính được gọi là Bản Sao. Thông lệ, Bản Sao sẽ nhỏ hơn bản chính. Thí dụ: Tượng Nữ Thần Tự do ở Nữu Ước là bản chính, còn bức tượng Bà Đầm Xòe ở Hà Nội - đã bị cách mạng giật sập - là bản sao. Ông Long gọi bản chính là bản gốc là sai, cái sai không tha thứ được đối với một người làm lãnh đạo ngành văn hóa.

Tượng Thần Tự do New York - bản chính

Tượng Bà Đầm Xòe ở vườn hoa Paul Bert(*) (Hà Nội)

Bản sao tượng Thần tự do bên Pháp quốc

"Bức tượng gốc" bị phá trong trường hợp này mà ngài Giám đốc gọi là bản trung gian chính là Bản phôi.

Theo luật Tác quyền, tùy theo tác phẩm là gì mà tác giả có được giữ bản thảo hay không. Quyền định đoạt Một bức tranh thắng giải sẽ thuộc về ban tổ chức cuộc thi. Một bức họa của van Gogh không thuộc quyền của van Gogh mà thuộc về một nhà sưu tập nào đó. Bức Mona Lisa không thuộc về de Vinci mà thuộc về Bảo tàng Le Louvre. Cũng vậy, tượng David không thuộc về Michelangelo mà thuộc về Giáo đường Thánh Phê rô (St. Peter hay St. Pierre) ở La Mã.

Quay trở lại với bức tượng Thánh Gióng, bản thảo bức tượng thuộc về tác giả - nhà điêu khắc Nguyễn Kim Xuân - nếu ban tổ chức không có yêu cầu giữ lại, tác giả có thể đem về chưng ở nhà như một vật lưu niệm.

Cũng như bản thảo, sau khi nghiệm thu tượng đài, nếu không còn dùng đến nữa, Chủ đầu tư có thể đồng ý cho tác giả mang phôi bức tượng về nhà. Xin mở ngoặc ở đây, quyền định đoạt phôi tượng thuộc về Chủ đầu tư chứ không thuộc về tác giả.

Bài báo nêu lên sự kiện phôi tượng bị phá từ ngày 16 tháng Giêng mà vài ngày gần đây tác giả Xuân mới biết, tức là sau hơn 2 tháng - thời gian đủ lâu để tượng thạch cao hóa bùn. Nếu xem phôi tượng là đứa con tinh thần của mình thì tác giả phải quan tâm đến và đề nghị được rước "tượng" về tư gia ngay sau khi khánh thành tượng đài.

Chú thích:
(*) vườn hoa Paul Bert sau đổi thành vườn hoa Chí Linh, rồi có thời gọi là Indira Gandhi, nay gọi là Công viên Lý Thái Tổ. Đến cái tên cũng tùy thời kỳ, giai đoạn. Không biết sau Lý Thái Tổ đến cái gì.

Nguồn tham khảo:
Bản gốc tượng đài Thánh Dóng bị phá nát (Tiền phong)
Không chuẩn xác, khiến dư luận hiểu lầm (Hà Nội mới)
Phá hoại mẫu gốc tượng đài Thánh Gióng (Thanh niên)
Chủ đầu tư phá nát bản gốc Tượng đài Thánh Gióng (Thanh tra)
Tác quyền
Khánh thành tượng đài Thánh Gióng (Lao động)

Monday, March 26, 2012

Thủy điện Sông Tranh 2: EVN phí phạm nguồn nước quá

Xem bài: Thảm hoạ vỡ đập Bản Kiều

Sau một tuần lễ khắc phục sự cố rò rỉ nước thân đập thủy điện Sông Tranh 2, cơ bản là không còn giòng thác bạc từ trên lưng trời chảy xuống chân đập nữa. Giòng nước rò rỉ gây phiền phức cho EVN suốt tuần nay đã được nỗ lực của cán bộ và công nhân nhà máy thủy điện Sông Tranh 2 khuất phục và đang ngoan ngoãn chảy trong lòng ống nhựa Bình Minh phi 140.

Dưới sự chỉ đạo của cấp ủy

Toàn cảnh đã không còn thấy rò rỉ,
tuy không thấy gì sau bức bình phong bằng tole mới được thiết lập


Công nhân không bảo hộ đang chuyển ống lên vị trí tập kết


Nước rò rỉ gây rắc rối về cơ bản đã bị khuất phục


Và ngoan ngoãn chảy xuống chỗ khuất dưới chân đập, tránh sự tọc mạch của báo giới

Việc đã ổn. Tuy nhiên, động năng giòng nước tại vị trí cuối ống đã không được tận dụng triệt để. Thử tính toán cho một nhà máy thủy điện mini dựa trên các thông số: lưu lượng 30 lít/s; cột áp 95m
Cho ra Công suất 30kg x 9.8m/s2 x 95m = 27.9 KW

Công suất này đủ để cung cấp cho 55 hộ gia đình vào việc thắp sáng, xem tin tức, giải trí và truy cập internet.

Trong khi trên thực tế
nông dân phải tận dụng những giòng nước như thế này để làm thủy điện nhỏ

Giá mà các bác đặt một nhà máy thủy điện nhỏ để tận thu năng lượng từ nguồn nước rò rỉ đập Sông Tranh 2 thì tốt cho dân bản địa biết mấy.

Wednesday, March 14, 2012

Máy phát điện chạy nước phát hiện ra tầm nhìn của "trí thức Việt Nam"

Tóm tắt sự kiện: Ông Nguyễn Chánh Khê - ông mang học vị Tiến sĩ nhưng ở đây không đề cập tới học vị này với lý do sẽ trình bày ở phần sau của bài - trình bày sáng chế Máy phát điện chạy bằng nướcbiểu diễn nó tại Khu công nghệ cao dưới sự chứng kiến hạn chế của một số nhà khoa học và quan chức.

Sau khi được thị phạm bởi các cộng sự của ông Khê, các nhà khoa học càng thêm phần nghi hoặc. GS Nguyễn Đăng Hưng, Tiến sĩ Đại học Nhẹ nhất thế giới (Liege) nước Bỉ, tuy dè dặt nói rằng đây không phải lãnh vực của ông, đã kết luận là Không có kết luận và ông chỉ chuyển lời phản biện của Tiến sĩ Giáp Văn Dương.

TS Giáp Văn Dương từ Singapore phản biện trên cơ sở hai ý: một là không thể có động cơ vĩnh cửu; hai là, không thể vi phạm nguyên lý 2 Nhiệt động học. Các vị khoa bảng ở Đại học Bách khoa TP HCM cũng cùng quan điểm với TS Dương.

GS Nguyễn Văn Tuấn từ Úc châu, người viết không thấy có bằng chứng là ông đã có mặt khi thí nghiệm Máy phát điện chạy bằng nước, cho rằng Công trình của ông Nguyễn Chánh Khê không đạt chuẩn văn hóa khoa học, cụ thể là không minh bạch và không lặp lại được.

Ý kiến của GS Nguyễn Văn Hiệu, chủ trì buổi thẩm định, lại bị coi là ba phải khi ông cho rằng Bí mật công nghệ cần phải được giữ kín và ông Ủng hộ việc tiếp tục cấp kinh phí để hoàn thiện công trình.


Xe hơi "chạy bằng nước" của Genepax

Trước hết, xin được phép phê bình các nhà khoa học Việt Nam đã không cập nhật kiến thức đã quá cũ. Tạo ra điện bằng nước là không phải là một phát minh mà là một sáng chế cũ rích nhưng chưa được sản xuất đại trà ở xứ Phù Tang. Cách nay 4 năm hãng Genepax của Nhật Bản đã trình làng chiếc xe hơi chạy bằng nước và nước này không đòi hỏi phẩm chất tinh khiết có nghĩa là nước gì cũng được.

Và khi đó cũng nổ ra những tranh cãi trên thế giới về nhiên liệu nước để cuối cùng người ta thống nhất: Không có động cơ nào sử dụng nhiên liệu duy nhất là nước. Thế là đã rõ: Các nhà khoa học Việt Nam không chịu đọc để đi vào vết xe đổ đó là Cố gắng để phát minh ra cái bánh xe.

Kỹ thuật xe hơi điện hiện nay gặp 2 trở ngại chính:

một là, giá thành pin nhiên liệu khá đắt nhưng có thể hạ nếu được chế tạo hàng loạt;

hai là, chế tạo bình chứa khí hydro sao cho vừa an toàn vừa đủ để chạy xa, sẽ cồng kềnh và tốn kém. Hãng Genepax và ông Nguyễn Chánh Khê đã giải quyết được bài toán này: chế tạo hydro từ nước bình thường. Vậy đề tài ông đang làm là sáng chế chứ không phải phát minh và ông có quyền giữ bí mật công nghệ.

Cũng giống như ông Cao Minh Quang, tuy có học vị Tiến sĩ nhưng ông lại làm công tác Thứ trưởng chứ không làm khoa học. Ông Nguyễn Chánh Khê ở đây có vai trò là một doanh nhân chứ không phải là nhà khoa học, nên việc bắt ông phải có chứng cứ khoa học là một việc làm lạc đề. Việc gắn học vị Tiến sĩ vào tên ông đã làm cho người ta hiểu lầm.

Cuối cùng, kết luận của GS Nguyễn Văn Hiệu là đúng với thực tiễn nhất, chứng tỏ ông không hổ danh là Đầu ngành của Khoa học Việt Nam.

Nguồn tham khảo
Xe hơi chạy bằng nước (SGGP)
Văn hoá khoa học qua vụ máy phát điện chạy bằng nước (Nguyễn Văn Tuấn).
GS.TSKH Nguyễn Đăng Hưng: Công bố phát minh phải đúng với bản chất khoa học (SGTT)
Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu, viện Khoa học và công nghệ Việt Nam: “Đây không phải là việc làm ra một máy phát điện chạy bằng nước” (SGTT).

Sunday, March 11, 2012

Cần nhân rộng sáng kiến tăng số trạm thu phí và tăng mức thu qua trạm của Tổng cục đường bộ

Hoặc tốn thêm tiền, hoặc Hồ Chí Minh, anh chọn ai

Để ép các xe tải, xe khách đi vào đường Cao tốc Trung Lương, Tổng cục đường bộ đã có 2 sáng kiến quan trọng:
1. Lập một trạm thu phí mới giữa 2 tỉnh Long An và Tiền Giang
2. Tăng mức phí qua trạm gấp 1.5 lần so với mức phí đã được bộ Tài chính ban hành

Trong khi đó, bài toán chưa giải được của chính Tổng cục Đường bộ là phân luồng xe cộ vào đường Hồ Chí Minh. Giải pháp hiện nay của Tổng cục này là dùng mệnh lệnh hành chính giao cho sở Giao thông các tỉnh thực hiện việc thay đổi lộ trình của các tuyến xe khách. Cách này có tính khả thi thấp bởi những lý do sau:

1. Các sở Giao thông là cơ quan cấp dưới theo ngành dọc trực thuộc bộ Giao thông. Việc tuân thủ mệnh lệnh hành chính sẽ không được chấp hành nghiêm chỉnh do không thể có chế tài đối với Sở trong trường hợp những xe vi phạm thuộc địa bàn do Sở quản lý.

2. Nếu giả sử thực hiện được điều 1. sẽ bỏ lọt tất cả số xe tải vì vận doanh của xe tải phụ thuộc vào thị trường và doanh thu không cố định, nên không thể bắt các xe tải cam kết phải chạy vào đường Hồ Chí Minh.

3. Việc tổ chức thực hiện lại hoàn toàn phụ thuộc vào lực lượng công an giao thông. Và đã thành lệ, tất cả các chính sách quản lý giao thông đường bộ như là quản lý tốc độ, như là quản lý quá tải đều không thực hiện được trên thực tế nhưng lại bị lực lượng này - cảnh sát giao thông - lạm dụng đòi mãi lộ làm tăng chi phí cho chủ phương tiện, làm tăng giá thành sản phẩm, làm khó khăn thêm cho người ăn lương.

Để giải bài toán nan giải về phân luồng xe cộ vào đường Hồ Chí Minh, Cần nhân rộng sáng kiến vừa nêu của Tổng cục Đường bộ, cụ thể là:

1. Lập thêm Trạm thu phí xen kẽ vào giữa các trạm hiện có. Quốc lộ 1 có tổng cộng 27 trạm, theo sáng kiến này ta sẽ có số lượng Trạm thu phí gấp đôi số hiện có trở thành 54 Trạm

2. Tăng Phí qua trạm gấp 1.5 lần Phí hiện hành

Kết quả là những xe từ chối đường Hồ Chí Minh sẽ phải trả phí gấp 3 lần mức phí phải trả hiện nay trên cùng một cung đường. Nếu các xe chấp nhận lưu thông trên đường HCM thì chính sách phân luồng đã đạt. Ngược lại, doanh thu trên Quốc lộ 1 sẽ tăng 3 lần. Cách nào thì Nhà nước cũng có lợi.


Không đi đường Hồ Chí Minh, sẽ gặp trắc trở như thế này


Đường Hồ Chí Minh vừa rộng lại vừa không mất phí


Chỉ có ít những chỗ tấp nập như thế này

Nguồn tham khảo

Lập trạm thu phí mới với mức thu gấp 1.5 lần
Cảnh sát giao thông đòi mãi lộ
Điệp khúc tăng giá
Công nhân xanh mặt với giá cả
Thực hiện phân luồng từ 1 tháng 2 năm 2012

Monday, March 5, 2012

Đưa tin quá chậm, 700 tờ báo có đáng tin cậy không

Báo chí trong nước tỏ ra "nhanh nhạy" với những tin tức cách xa nước Việt đến nửa vòng Trái đất hoặc những tin tức không liên quan gì với đời sống người dân Việt. Ngược lại họ lại dè dặt đưa những tin hoặc cán bộ cao cấp công cán nước ngoài; hoặc đưa tin sai với thực tế như vụ Tiên Lãng; hoặc cố ý ngâm tin cho đến khi bản tin phát ra đã quá nguội lạnh như là vụ máy bay hết xăng trong không phận Trung Quốc gần đây.

Bản tin nóng sốt nhưng lại huề vốn là sáng nay (5/3) ông Putin ở nước Nga đã trúng cử Tổng thống nước này. Một nước Nga la tư xa xôi lạnh lẽo, ông hay bà nào trúng cử cũng có giá trị như nhau đối với dân Việt. Không vì ông Putin trúng cử mà giá gaz rẻ đi hay giá xăng sẽ không tăng. Mà cho dù ông Putin có thất cử thì dân ta vẫn uống rượu Putinka mỗi buổi chiều cuối tháng trên đê Nhật Tân.

Bản tin sốt dẻo trước đó là sáng ngày 27/2 báo trong nước loan trước cả đài SBS* tin bà Gillard thắng ông Ruud, tiếp tục giữ ghế Thủ tướng Liên bang Úc. Trong con mắt của dân Việt, bà đầm Gillard không có ảnh hưởng hơn doanh nhân đại biểu quốc hội Đặng Thị Hoàng Yến. Sự thật là bà Julia Gillard khẳng định lại vị trí lãnh tụ đảng Lao động Úc (không hiểu duyên cớ gì mà báo trong nước hay dịch thành Công đảng) với ông Kevin Ruud là chuyện nội bộ của đảng Lao động. Xin nói thêm rằng chế độ chính trị của nước Úc thực sự là "lãnh đạo tập thể, cá nhân chịu trách nhiệm". Chế độ quân chủ Úc quy định các đảng phái được dân tín nhiệm cao nhất - tức đảng hay liên minh nhiều đảng chiếm đa số ghế trong viện Dân biểu - thì được quyền đứng ra thành lập chính phủ.

Một sự việc khác liên quan đến người Việt, đến doanh nghiệp Việt và với biểu tượng Bông sen Việt, đó là sự kiện máy bay của hãng hàng không quốc gia Vietnam Airlines không đủ dầu bay hết hành trình đến Hán Thành Hàn Quốc, buộc phải đáp xuống Thượng Hải để châm thêm dầu vào ngày 15 tháng 1 năm 2012 tức là trước ngày bản tin một tháng rưỡi, chính xác là sau 47 ngày.

Theo nội dung bản tin máy bay của Vietnam Airlines bị không lưu nước bạn buộc dừng trên không trên không phận Quảng Châu trong thời gian khoảng 1 giờ. Do không dừng lại tắt máy được như ô tô nên máy bay phải bay vòng với bán kính bay không đổi trong suốt một giờ đồng hồ. Thử tưởng tượng, trong suốt 1 giờ, sàn máy bay và toàn bộ ghế hành khách nghiêng một góc không đổi tuy nhỏ trong suốt 1 giờ. Người lạc quan nhất sẽ nghĩ rằng máy bay có trục trặc ở bộ phận lái. Có thể làm đứng tim nhiều phi hành khách nếu như máy bay đã bay lạc vào vùng thao diễn phòng không bắn đạn thật của Quân Giải phóng.

Máy bay hết nhiên liệu, đáp không như ý muốn, rất nguy hiểm

Việc máy bay thương mại của ta hết xăng trên nước bạn chỉ là nghiệp vụ bình thường, không hề có yếu tố nhạy cảm. Người dân có quyền được biết những gì nguy hiểm trước mặt để mà tránh. Hãng máy bay cũng cần có thông tin để thay đổi đường bay thích hợp để bảo vệ tính mạng hành khách và để bảo vệ chi phí bay của chính họ. Cuối cùng việc đưa tin chậm trễ gây hoang mang không cần thiết và không ai biết được sự thật những gì đã xảy ra.

Nhanh nhảu đưa những tin quốc tế vô bổ và ém những tin tức trong nước thiết thực đến tính mạng và tài sản của nhân dân. Liệu 700 tờ bào có đáng tin trong nhiệm vụ thông tin và tuyên truyền?

Chú thích:
Đài SBS - Special Broadcasting Service - Đài Sắc tộc của Chính phủ Úc phát bằng các thứ tiếng ngoài tiếng Anh.
Nhiên liệu bay thực tế là dầu hỏa - kerosene - nhưng thường được gọi là xăng

Nguồn tham khảo:
Làm rõ vụ máy bay VNA bay vòng tại chỗ
Bầu cử tổng thống Nga: Ông Putin tuyên bố thắng lợi
Úc: Bà Gillard đánh bại ông Rudd

Friday, March 2, 2012

Quy định nội bộ đảng, công bố ra dân chúng để làm gì


Bản tin của TTXVN phát đi Quy định số 47-QĐ/TW của Trung ương Đảng về những điều đảng viên không được làm.

Bản quy định gồm 2 phần: phần Quy định và phần Tổ chức thực hiện mà không có chế tài cụ thể.

Phần quy định có 19 điều gồm những quy định thừa hoặc không có tiêu chuẩn đánh giá hoặc mờ ám. Thậm chí có những điều làm cho người đọc liên tưởng đến đảng viên có quyền chà đạp lên pháp luật.

Những điều thừa như là cấm làm trái Điều lệ đảng. Điều lệ là Đảng luật, là kỷ cương của đảng bắt buộc mọi đảng viên phải tuân thủ. Đảng viên nào đã dám làm trái điều lệ thì sẽ không tôn trọng Quy định 47.

Những quy định thừa khác đó là những quy định mà Điều lệ đảng đã bao hàm - nguyên tắc tập trung dân chủ - đó là bè phái; đó là phát ngôn hay tố cáo mang tính chất cá nhân; đó là tham gia các hội ngoài đảng, tham gia biểu tình (được đảng xem là chống lại đảng); đó là tự ứng cử.

Những quy định cảm tính như là quan liêu, thiếu trách nhiệm, nhũng nhiễu, lạm dụng chức quyền.

Những quy định dễ bị lạm dụng để triệt hạ đối thủ như là quy định làm lộ bí mật. Vì bí mật bị lộ bằng nhiều nguồn, nhiều người cùng biết một bí mật.

Những quy định về làm trái pháp luật, về can thiệp vào tổ chức hay cá nhân, về ban hành văn bản trái quy định, quy định về lợi dụng vị trí công tác để ăn hối lộ hay hoa hồng, quy định về khai man tài sản cho thấy trên thực tế đảng viên đã và đang đứng trên pháp luật.

Những quy định có thể có nhiều cách hiểu, đó là quy định cấm dùng công quỹ vào việc hiếu hỉ và cấm mê tín dị đoan. Nguyên lý của chủ nghĩa duy vật biện chứng - chết là hết, tiêu tốn công quỹ hàng năm cho người chết là việc làm trái với nguyên lý này.

Việc tổ chức thực hiện Quy định và xử lý vi phạm lại còn chung chung hơn nữa, việc này chỉ liên quan đến một con số rất ít người trong Ủy ban Kiểm tra trung ương tham mưu cho Bộ chính trị và Ban bí thư. Quan trọng hơn, những cơ quan vừa kể không phải là đối tượng điều chỉnh của Quy định 47.

Và cuối cùng, văn bản Quy định số 47-QĐ/TW là những quy định chỉ liên quan đến nội bộ đảng, mà không liên quan gì đến đời sống sinh hoạt của dân chúng. Phổ biến nó ra công chúng để làm gì.

Nguồn tham khảo
Quy định mới những điều Đảng viên không được làm
Điều lệ đảng

Monday, February 27, 2012

Gọi "thằng" Vươn, thì đã sao

Trong buổi nói chuyện với các lão thành cách mạng trong Câu lạc bộ Bạch Đằng, đồng chí bí thư Hải phòng khi đề cập tới vụ Tiên Lãng đã nhấn mạnh chi tiết "thằng Vươn". Cách gọi đối tượng của mình bằng "thằng" đã được quán triệt ngay từ khi đảng ta mới thành lập. Những phát biểu như đồng chí Thành không mới mà chỉ là phát huy tinh thần ấy. Sau đây là những thí dụ cụ thể minh họa.


Phát biểu của đồng chí Thành, đương kim bí thư tỉnh ủy Hải Phòng

Trong Văn kiện Đại hội I năm 1935, mục III- Chính sách mới của đế quốc Pháp và mưu mô mới của bọn thống trị bản xứ, viết về đương kim Hoàng đế Bảo Đại:

"Trả quyền cho thằng bù nhìn Bảo Đại, "cải cách" Nam triều, lập Nguyên lão viện..." hết trích

Viết về những người yêu nước đương thời:

"Bọn quốc gia cải lương như Bùi Quang Chiêu, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Văn Vĩnh, Phan Bội Châu..." hết trích

Trong cuốn “Tự Phán”, cụ Phan Bội Châu có thuật lại việc cụ bị bắt rồi đưa ra Hội Đồng Đề Hình để xét xử. Ra tòa, quan Tây ngồi ghế chánh án, ông Bùi Bằng Đoàn - nguyên phó chủ tịch quốc hôi khóa 1, người được Bác Hồ trân trọng gọi là Bùi Công, thân phụ ông Bùi Tín - làm thông dịch viên, sau này ông lên đến chức Thượng thư Hình bộ Nam Triều.

Quan Tây hỏi: “Comment vous appelez vous?”
Ông Bùi Bằng Đoàn đã dịch sang tiếng Việt: “Mày tên gì?”

Ai cũng biết chữ "vous" trong tiếng Tây là Đại danh từ ngôi thứ hai số nhiều, dùng để xưng hô trịnh trọng.

Trong tác phẩm Cọng rêu dưới đáy ao, đã mô tả một cán bộ tuyên huấn giảng bài về nông thôn mới và hiện đại hóa nông nghiệp cho nông dân gia nhập hợp tác xã:

"...Nhà của ta ở hiện nay sẽ phá sạch sành sanh, phá sạch không còn một dấu vết gì của nghèo nàn lạc hậu. Tất cả mọi nhà đều xây thành nhà cao tầng. Từ nhà đi ra đồng có ô tô đưa đi. Làm ruộng mệt mỏi thì ngừng tay xem xi-nê... Tôi nói một việc này các đồng chí sẽ vô cùng ngạc nhiên. Các đồng chí có biết việc gì không? Mỗi gia đình trung nông sẽ giàu hơn tài sản thằng Bảo Đại... Tài sản thằng Bảo Đại sẽ thua kém tài sản một trung nông...".

Vũ Thư Hiên trong Đêm giữa ban ngày

Trong tiếng Việt của ta cách xưng hô thật phong phú. Vào Hỏa Lò tôi mới biết ở đây, hay nói cho đúng trong ngành công an, có lệ bất cứ ai bị bỏ tù đều là thằng hết, còn ai chưa bị bỏ tù, nhưng có thể bị bỏ tù, thì gọi tên không. Cách gọi thằng, con trong ngôn từ chính trị có cội nguồn của nó. Nó xuất hiện vào cuối cuộc kháng chiến chống Pháp. Chính ông Hồ Chí Minh dùng cách gọi này trong những cuộc nói chuyện với cán bộ và trong những bài viết trên báo Cứu Quốc: thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Xihanúc, thằng Lý Quang Diệu, thằng Măng-đét Phrăng…”

Cách gọi như thế được coi như sự khẳng định lập trường chính trị, cho nên trong các văn bản hay văn học đều nói và viết theo tinh thần ấy. Vũ Thư Hiên viết tiếp: “Theo gương ông, về sau người ta gọi kẻ thù nào cũng bằng thằng hết: thằng Bảo Đại, thằng Diệm, thằng Khánh, thằng Kỳ, thằng Thiệu…” hết trích

Sách của Tô Hoài cũng dùng chữ "thằng Bảo Đại"

Cho đến nay "nhân dân" miền Bắc vẫn quen gọi những lãnh tụ quốc gia là thằng Bảo Đại, thằng Diệm, thằng Thiệu ...

Và trong tù thì quản giáo cai tù đều gọi tù nhân bằng thằng bất kể già hay trẻ, đó là luật bất thành văn. Và ông Đoàn Văn Vươn hiện đang ở tù tuy chưa phải tù chính thức.

Tài liệu tham khảo:
Văn kiện đảng
Võ Văn Trực - Cọng rêu dưới đáy ao
Vũ Thư Hiên - Đêm giữa ban ngày

Chú thích:
Bùi Quang Chiêu - dân biểu Nam kỳ, người được vinh dự được Trần Dân Tiên đưa vào tác phẩm Những mẩu chuyện ...
Huỳnh Thúc Kháng - Phó chủ tịch nước, người ký lệnh cho Công an khám xét trụ sở đảng Đại Việt và thủ tiêu đảng trưởng Trương Tử Anh
Nguyễn Văn Vĩnh - học giả, là cố ngoại của MC Lưu Minh Vũ
Phan Bội Châu - nhà cách mạng, người chủ xướng phong trào Đông du.
Bảo Đại - tên cúng cơm là Nguyễn Phước Vĩnh Thụy - Hoàng đế cuối cùng của triều Nguyễn Gia Miêu gọi tắt là Nam Triều.

Monday, February 20, 2012

Có cần phải thiệt mạng vì lý do "Công vụ"

CSGT bị thương "trong khi làm nhiệm vụ"

Lâu nay, không hiếm người dân đi xe gắn máy bị tai nạn chết người do bị cảnh sát giao thông rượt đuổi. Nhưng cảnh sát bị tai nạn dẫn đến mất mạng trong khi rượt đuổi người vi phạm, là lần đầu. Tiếp tục thực hiện nghiệp vụ truy đuổi thì những cái chết vì công vụ sẽ không phải là cuối cùng.


Không gian làm việc nguy hiểm

Quy trình thường thấy của cảnh sát giao thông (CSGT) là: lập chốt - chặn - gọi người đi xe vào lề đường - xử lý vi phạm. Các đồng chí CSGT đã làm tốt công việc này với đa số công dân vị phạm luật giao thông đường bộ. Tuy nhiên, có một số người vi phạm không nghe theo hiệu lệnh dừng xe của CSGT, họ đã bỏ chạy.


Viên cảnh sát mẫn cán cố gắng giữ xe tải

Những vi phạm loại này không phải thuộc về Hình sự mà là vi phạm Hành chính - Dân sự. Theo luật Dân sự, cảnh sát viên ghi lại số xe của người vi phạm, gửi giấy phạt đến nhà. Người vi phạm trong một thời hạn theo quy định phải đến Kho bạc Nhà nước để nộp tiền. Quá hạn mà người vi phạm không nộp thì phải hầu tòa. Nếu không hầu tòa sẽ chuyển sang án hình sự, tức là người vi phạm sẽ bị truy nã.

Quy trình thực tiễn ở ta lại khác. Khi người có dấu hiệu vi phạm bỏ chạy, sẽ bị các đồng chí CSGT trực chốt xem như tội phạm hình sự. Họ sẽ lên xe công vụ, rượt đuổi xe vi phạm và cố gắng bắt sống. Quá trình rượt đuổi này không phải lúc nào cũng thành công, dẫn đến hậu quả là:

hoặc người đi đường không có liên quan bị va chạm gây thương tích
hoặc kẻ chạy trốn bị tai nạn
hoặc viên CSGT bị tai nạn

Tai nạn có thể làm cho người bị nạn chấn thương hoặc có thể tử vong. Chấn thương nhẹ thì trầy da, nặng hơn thì gãy xương, tàn phế. Nếu tử vong, gia đình sẽ mất một người thân, còn có thể là trụ cột gia đình. Nếu bị chấn thương, sẽ tốn phí những khoản chi dẫn đến nợ nần. Mà mới đây Bộ Y tế đã đề xuất mức giá viện phí mới tăng từ 3 đến 10 lần so với mức cũ và đã được Chính phủ đồng ý. Đây là lời cảnh báo có thể làm khánh kiệt những ai bắt buộc phải nằm bệnh viện.

Rất may là viên cảnh sát chỉ bị trầy da

Theo phân tích trên, đã rõ thiệt hại nhiều mặt do truy đuổi nghi can vi phạm luật giao thông . Và nhất là không để đồng chí của mình phải mất mạng vì lý do "công vụ". Đề nghị Bộ Công an không tiếp tục duy trì quy trình truy đuổi để bằng mọi giá bắt người tham gia lưu thông.

Nguồn tham khảo
Không đội mũ bảo hiểm, bị đánh đến tàn tật
Bị đánh gãy cổ vì không đội mũ bảo hiểm
Truy đuổi xe vi phạm, một thiếu úy CSGT hy sinh
Viện phí mới sẽ tăng giá như thế nào?

Friday, February 17, 2012

33 năm Trung quốc xâm lược Việt Nam



Ngày này 17 tháng 2 năm 1979 diễn ra cuộc tổng tấn công của Giải phóng quân TQ trên toàn tuyến biên giới Việt - Trung. Chiến dịch mang tên "Dạy cho Việt Nam một bài học". Phía Việt Nam gọi là "Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc" để phân biệt với "Cuộc chiến tranh biên giới phía Tây Nam". Sau 3 tuần lễ, Giải phóng quân TQ ngưng tiến quân tại Hữu Lũng cách Hà Nội 60 Km.

Số liệu công bố được nhiều người thừa nhận, phía TQ tổn thất 60 ngàn quân trong đó thiệt mạng 26 ngàn. Số liệu phía Việt Nam như thông lệ thường công bố giảm, số lính chết khoảng 10 ngàn người. Nhưng theo báo Nhân Dân, số thường dân chết lên tới 100 ngàn người.

Tấm bia ghi lại "chiến tích" thảm sát đàn bà và trẻ em của Quân giải phóng TQ
(nguồn: Huy Đức)

Hôm nay, 33 năm ngày TQ xâm lược Việt Nam, mọi chuyện đã trở nên quên lãng. Báo chí chỉ quan tâm đến Người đi chợ tìm chỗ gửi xe ở đâu, hay Nữ sinh nhảy lầu, hay Chưa tìm thấy tài năng tại Vietnams Got Talent.

Không một dòng tưởng niệm.

Nguồn
http://en.wikipedia.org/wiki/Sino-Vietnamese_War
http://www.globalsecurity.org/military/library/report/1999/ocp28.htm

Friday, February 10, 2012

Sau một tuần lễ "đổi giờ"

Cảnh kẹt xe thường gặp

Thực hiện "sáng kiến" "đổi giờ làm, giờ học" của Bộ trưởng GTVT, sau một tuần lễ thử nghiệm, đã gây ra hậu quả nặng nề. Cả người lớn lẫn trẻ em bội phần mệt mỏi. Sở GTVT Hà Nội nhận thức được đây là một thất bại trầm trọng.

Thông thường, những quyết định trước khi đưa ra thực hiện thường được mổ xẻ bàn luận và phản biện. Có những dự án bị bác bỏ sau khi dư luận không đồng tình như là Dự án Lát đá vỉa hè Hồ Gươm. Có những dự án được dư luận đồng tình tuy có ý kiến cho rằng hơi lãng phí như dự án Phân làn giao thông.

Lần này, trái với thông lệ, dự án "Thay đổi giờ học, giờ làm" lại bị dư luận thờ ơ tuy ai cũng biết nó sai cả về lý luận và thực tiễn. Về lý luận kẹt xe là do phương tiện di chuyển cá nhân chứ không phải vấn đề giờ giác. Về thực tiễn, trên thế giới chưa ở đâu làm như vậy cả. Và trên hết, thực tiễn Việt nam, những thử nghiệm thường được làm nháp ở TP HCM chứ không phải ở Hà Nội.

Sự thờ ơ của dân chúng đối với một quyết sách của chính quyền cho thấy:

Một là, dân chúng biết sai nhưng không phản đối, nó cho thấy một Phép thử của chính quyền đã bị dân chúng vô hiệu hóa. Là khẳng định Trí tuệ của lãnh đạo không còn ở Đỉnh cao nữa.

Hai là, chính quyền Hà Nội "thử nghiệm" cho Bộ trưởng làm thay công việc của Sở GTVT Hà Nội, qua đó làm mất uy tín của một vị Bộ trưởng mẫn cán và quyết liệt.

Ba là, sáng kiến tăng trưởng kinh tế của Bộ trưởng GTVT đang manh nha có nguy cơ chết yểu.

Thế là, ngày mai lại bắt đầu bằng ngày hôm qua.

(kỳ sau: Bài toán "Đổi giờ làm, giờ học" của Bộ trưởng GTVT)

Saturday, February 4, 2012

Vụ "cưỡng chế" Tiên Lãng có đúng luật không?

Tan hoang sau "cưỡng chế"

Sự kiện anh Vươn (hỗn danh Vươn Hoa Cải) đến nay đã được sự quan tâm của các bộ ngành trung ương và cả thủ tướng chính phủ. Vươn và các anh em cháu đã dùng bom tự tạo và súng bắn đạn ghém (súng hoa cải) kháng cự lại lực lượng an ninh được trang bị bằng vũ khí sát thương sẵn sàng nhả đạn (trên thực tế đã nhả đạn rồi nhưng chỉ trúng tường gạch) và công cụ đàn áp dưới sự chỉ huy trực tiếp của Giám đốc công an tỉnh Hải Phòng.

Dân ta có tập quán làm nông lâu đời nhưng chỉ chuyên sâu về trồng lúa. Trước khi có kỹ thuật nuôi thủy sản, những mảnh đất ven biển hoặc là rừng ngập mặn hoặc là bỏ hoang. Và nó cũng được để hoang từ ngàn đời nay.

Từ thập niên '70 của thế kỷ trước, đã có người nuôi thủy sản nhưng do không có thị trường và chưa có kỹ thuật nông nghiệp nên những bãi bồi chủ yếu để bỏ hoang, nếu có canh tác thì chưa có giá trị thương mại.

Cho tới thập niên giữa '90 nước ta mới có kinh tế thị trường, đất nước mở cửa, các địa phương cần vốn để phát triển. Lúc này những nông dân Tiên Lãng mới bắt đầu nuôi thủy sản thương phẩm và có lãi. Đồng thời địa phương cũng tranh thủ kiếm thêm thu nhập cho ngân sách bằng cách lập thủ tục cho các nông dân "thuê".

Do điều kiện thiên nhiên không thuận lợi nên chính quyền địa phương đã cho thuê với giá rẻ để thu hút đầu tư còn hơn là bỏ hoang không thu được gì. Giá "cho thuê" của năm 2000 là 140 ngàn đồng mỗi mẫu trong một năm.

Để so sánh vào năm 2010 người ta cho nước ngoài thuê đất trồng rừng với giá 180 ngàn đồng mỗi mẫu một năm. Cá biệt ở Quảng Nam người ta cho Đài Loan thuê đất trồng rừng với giá 27.500 đồng một mẫu. Số liệu để cho thấy giá cả mà huyện Tiên Lãng cho nông dân "thuê" không phải là rẻ.

Trở lại việc cho "thuê" đất bồi ven biển Tiên Lãng. Kể từ khi ký hợp đồng đến nay đã gần 20 năm. Trong suốt 20 năm ấy người "thuê" đã đầu tư sức người, sự cần kiệm của cả gia đình, vay mượn và cả máu để biến vùng đất hoang thành trang trại nuôi thủy sản có giá trị.

Vào lúc này các cán bộ địa phương nhận thức được rằng "giá cho thuê" như vậy là quá rẻ. Với hạ tầng đã được đầu tư hiện có, họ có thể cho người khác thuê với giá vừa có lợi cho ngân sách mà lại vừa có "hoa hồng" bỏ túi. Cơ hội cho những quan chức này đã đến, đó là thời hạn hợp đồng đã hết và họ cho rằng họ làm như vậy là đúng luật.

Vì "Cho rằng đúng luật" nên họ đã huy động được cả giám đốc công an tỉnh cầm đầu một lực lượng vũ trang được trang bị vũ khí quân dụng và đầy đủ phương tiện đàn áp như lựu đạn cay, súng phun lửa. Và tự tin hơn nữa là họ còn điều động được cả quân đội là lực lượng chống ngoại xâm. Chắc chắn việc huy động này không thể là quyền lực của chủ tịch huyện, thậm chí chủ tịch tỉnh cũng không thể điều động cả giám đốc công an và bộ đội tham gia.

Đặc điểm của kinh tế XHCN là đất đai thuộc sở hữu toàn dân, cho nên từ "thuê đất" ở đây không giống với nghĩa nguyên thủy của nó - tức là của một cá nhân sở hữu cho người khác sử dụng tài sản của cá nhân đó trong một thời hạn để thu một số tiền nhất định theo giao kèo cụ thể. Người lãnh đạo chính quyền địa phương không phải là chủ nhân mà chỉ thay mặt dân quản lý mảnh đất đó.

Thực chất của việc "thuê đất" dưới chế độ XHCN là người nông dân đóng góp vào ngân sách theo một giá trị tiền nhất định và được sử dụng mảnh đất đó để đầu tư kinh doanh sinh lợi.

Luật lệ làm ra là để lợi ích của xã hội tăng trưởng theo thời gian. Giá trị mảnh đất tăng lên là do năm tháng tích lũy của người nông dân đầu tư, giá trị này dễ dàng được đánh giá bằng tiền và người đầu tư có quyền nhận lại giá trị này.

Mặt khác chính quyền đang nắm luật lệ trong tay, có thể làm tăng khoản thu bằng cách:

hoặc Thương thảo lại giá cho thuê đất
hoặc Thu thuế lợi tức hoa lợi sinh ra trên mảnh đất đó
hoặc Bồi hoàn thỏa đáng tiền đầu tư

Đằng này chính quyền lại lạm dụng luật lệ do họ đặt ra, huy động lực lượng vũ trang được trang bị vũ khí đến tận răng hòng cướp không tài sản do mồ hôi nước mắt của nông dân để giao cho nông dân khác để cho một số quan chức trục lợi từ giá trị tăng lên của mảnh đất.

Dù tìm kế sinh nhai vẫn không quên ơn đảng ơn chính phủ

Nguồn tham khảo:
180 ngàn đồng một hectare rừng
2.75 đồng (chưa đến 3) một mét vuông đất hay 27 ngàn 500 đồng một hectare (chưa mua được tô phở)

Friday, February 3, 2012

Giá của tấm bằng khen

Vì sợ mà phải nhận "Bằng khen"

Lực lượng công an đồng bộ với công tác an ninh chính trị và quyết liệt trong các cuộc hành quân "cưỡng chế" đất đai, kém mật thiết với quần chúng nên đã có phần lơi lỏng đối với các loại tội phạm ăn cướp vặt. Nhân dân đã phát huy quyền làm chủ bằng cách tự bảo kê hoặc truy bắt cướp thay cho công an hoặc tự mình bắt cướp để bảo vệ tài sản.

Chuyện hai người phụ nữ truy đuổi kẻ gian để giành lại tài sản từ tay kẻ cướp có kết cục bi thảm, con bị mất mạng, mẹ bị thương nặng. Chia buồn với gia đình người bị nạn là nghĩa cử nên làm, nhưng mang bằng khen tới tặng trong tang gia lại là chuyện khác. Trao bằng khen kịp thời như thấ này nhằm động viên, khích lệ và khuyến khích tinh thần tự tay bắt cướp.

Ông bà ta dạy: người làm ra của chứ của không làm ra người. Từ nhỏ đã được thầy cô giáo dạy rằng: con người là vốn quý nhất.

Nếu bị bắt, kẻ gian sẽ phải chịu chế tài gấp nhiều làn giá trị tài sản mà họ cướp được. Cho nên, trước khi hành động họ đã có phương án tẩu thoát, lập vật cản hoặc che tầm nhìn và nếu không thoát được thì biện pháp chống trả quyết liệt sẽ được ưu tiên hơn là bó tay chịu trói.

Tên cướp trong thế chủ động, trong khi người bị hại ở thế bị động cộng thêm thiếu kiềm chế. Nên khi đương đầu người bị hại sẽ ở trong thế yếu. Hơn nữa có bắt kịp tên cướp cũng không dễ dàng khống chế. Việc truy đuổi cướp đê giành lại tài sản chỉ đơn thuần vì động cơ tiếc của nên có hành động dại dột và cuối cùng chuốc lấy kết quả thương đau.

Phân tích như trên để thấy rằng trước hành vi manh động quyết liệt của kẻ cướp, ta không nên tạo điều kiện để của cải đắt tiền ở nơi dễ thấy cho kẻ gian ra tay và nhất là không vì tấm bằng khen từ Sở công an mà cố gắng rượt đuổi để hy sinh anh dũng.