Showing posts with label vàng. Show all posts
Showing posts with label vàng. Show all posts

Friday, March 18, 2011

Đọc báo bạn

Với tiêu đề Gỡ dần bài toán tỷ giá, lãi suất và lạm phát tác giả Phạm Đỗ Chí đã phân tích Tiền Đồng tăng giá, dự trữ ngoại tệ tăng chỉ bằng một vài biện pháp hành chính, đó là
1. Tăng lãi suất làm cung tiền giảm, các doanh nghiệp buộc phải bán đô để lấy vốn sản xuất
2. Việc hạn chế đi đến cấm kinh doanh vàng kim loại làm cho vàng trong nước rẻ hơn vàng thế giới. Giới buôn sẽ xuất vàng đi bán lấy ngoại tệ.

Tiếp theo là đồng chí Chí đá quả bóng sang cho Ngân hàng nhà nước (NHNN), rằng thì mà là các ngân hàng thương mại (NHTM) có bán đô cho người mua hay không là do các quyết định từ NHNN. Chích sách cơ chế đã tốt rồi đấy nhé, điều hành ra sao là do NHNN, đ/c Giàu nhớ nhé trông mong cả vào đ/c đấy!

***
Và NHNN đã đề xuất biện pháp, theo đó Nới lỏng đô lasiết chặt vàng

NHTM và khách hàng tự thỏa thuận về giá Đô la trong kỳ hạn từ 3 tháng đến 1 năm. Mặt khác chỉ bán đô la cho DN xuất khẩu, sau khi bán được hàng thu được đô, DN phải bán lại cho ngân hàng. Đối với DN nhập khẩu chỉ cho vay đô khi DN chứng minh được rằng họ có nguồn ngoại tệ. Với cá nhân có nhu cầu mua ngoại tệ ngân hàng sẽ thu 2% phí .

Về vàng, dứt khoát cấm giao dịch tự do. NHNN sẽ mua vàng nhưng không bán, người dân sẽ chỉ được bán cho NHNN và không thể mua từ NHNN.

Thực ra tự do sở hữu và mua bán vàng hay đô là quyền tự vệ về kinh tế tối thiểu và là quyền bất khả xâm phạm của người dân. Quyết định trên đây của NHNN thú vị ở chỗ: hôm nay cấm vàng, dân phải bán rẻ cho các đại gia. Khi dân bán hết vàng lấy tiền rồi sẽ có quyết định cho tự do giao dịch vàng, lúc này ai sẽ là người có lợi.

***
Trong một tuyên bố khác của Phó Thủ tướng kết luận người dân được sở hữu và mua bán vàng với một số đầu mối được NHNN cho phép (có lẽ lại thu phí).

Nền kinh tế phi sản xuất lại quá nhỏ bé nên chỉ một số tiền nhỏ có thể làm cho thị trường chao đảo.

Nói gần nói xa chẳng qua nói thật: cấm vàng hay cấm đô, cái đó không quan trọng, cái cấp thiết bây giờ là mọi nguồn vốn cần phải tập trung cả vào đây - BĐS. Bất động sản là gốc của tăng trưởng.
Bất động sản là một dạng của cải. Bất động sản là tất cả.

Sunday, March 6, 2011

Giấy Chứng chỉ vàng là gì?

Gần đây có "sáng kiến" Nhà nước phát hành Chứng chỉ vàng thay thế cho vàng vật chất. Chứng chỉ vàng là gì và chúng ta đã từng có nó bao giờ chưa?. Trong quá khứ ta đã từng có thời kỳ dùng giấy thay cho vàng, đó là thời kỳ Thực dân cai trị.

Trước đây tiền có mệnh giá cơ bản là Chinh, 10 Chinh là 1 Tiền và 60 Tiền là 1 Quan hay Quan Tiền, vì thế cho nên đồng bạc phật lăng của Phú Lãng Sa mới được gọi là đồng Quan. Cho đến khi Thực dân Pháp vào Đông Dương, nước ta chưa bao giờ gọi đơn vị tiền tệ là Đồng cả.

Tiền chinh "Bảo Đại Thông Bửu"

Thực dân Pháp xâm lược Đông Dương với mục đích khai thác thuộc địa, qui hoạch đô thị theo kiểu Pháp, xây cất nhà cửa theo kiểu Pháp và thâm độc hơn nữa là hệ thống hành chính và giáo dục kiểu Pháp. Và trong quá trình vận hành kinh tế Đông Dương, bọn thực dân đã phát hành cái gọi là Bạc Đông Dương và bạc Hoa xòe hay Piatre với đơn vị là Đồng.

Rue Paul Bert nay là phố Tràng Tiền (Hà Nội)

Tại sao lại là Đồng mà không phải là Kẽm hay Chì. Trở lại với định nghĩa cơ bản của tiền tệ, tiền là vật chất có giá trị ít hao mòn trong quá trình sử dụng dùng để trao đổi hàng hóa hay mua dịch vụ. Với định nghĩa này Tiền chỉ có thể là Vàng hay Bạc và đồng bạc Đông Dương chỉ là tấm giấy chứng nhận của chủ nhân nắm giữ một số vàng tương ứng với mệnh giá của tờ bạc.

Bạc Hoa Xòe này được ra giá $3,500

Ở nước ta Vàng được lường bằng đơn vị Lạng (Lượng), Đồng Cân hay Đồng (Chỉ) và đơn vị nhỏ hơn nó là Phân (1/100 Lượng) hay Ly (1/1000 Lượng). Đồng bạc Đông Dương do thực dân Pháp phát hành có giá trị 1 Đồng Cân Bạc nên được gọi là Đồng kể từ lúc đó. Nếu bây giờ ai có bạc Đông Dương thì sẽ được Ngân hàng Pháp Quốc thanh toán với giá trị 1 Đồng tương đương với 1 Chỉ bạc. Thực tế thì giá trị của Đồng bạc Đông Dương lại lớn hơn nhiều lần giá trị 1 Chỉ bạc do giá trị thời gian.

Và bây giờ lịch sử lặp lại. Dân chúng nước Việt hãy đồng thanh đề nghị Nhà nước cho phát hành tiền vàng theo lý luận bạc Đông Dương để được thuận lợi nhiều mặt.

Wednesday, December 29, 2010

Tính thanh khoản của vàng



Vàng được xem là tiền tệ trước khi có tiền giấy, tức là loại tiền nhân tạo do con người tạo ra nhằm thay thế cho một lượng giá trị nhằm thuận tiện trao đổi hàng hóa. Dĩ nhiên Tiền là thứ dễ thanh khoản nhất.

Trong một nền kinh tế, người ta phân tiền thành các loại sau: nội tệ, ngoại tệ chuyển đổi và vàng và tính thanh khoản trong thời bình cũng diễn ra theo thứ tự ấy. Ai cũng thừa nhận rằng vàng có tính thanh khoản cao nhất là vào lúc mà giá vàng trên thị trường càng ngày càng tăng.

Đôi khi vàng lại có tính lưu hoạt kém khi mà người ta có ý định phát hành trái phiếu vàng. GS TS Trần Hoàng Ngân phát biểu: Việc huy động vốn vàng trong dân tạo thanh khoản cho vàng, vừa giúp ngân sách nhà nước có thêm vốn để triển khai các dự án, cũng như tăng dự trữ ngoại hối quốc gia, giảm lượng ngoại tệ để nhập vàng, các DN có thể mua vàng từ Chính phủ để sản xuất nữ trang.

Hóa ra giá vàng tăng lâu nay là do tính kém lưu hoạt của nó, có nghĩa là rất khó chuyển vàng ra tiền mặt. Mà có lẽ thế thật, vàng khó bán nên ít người bán, giá tăng.

Wednesday, December 8, 2010

Người ta mua vàng khi nào

Người ta mua vàng khi xuất hiện một trong 4 điều kiện sau hoặc hỗn hợp các điều kiện đó. Mọt trong 4 điều kiện đó là:
1. Chiến tranh
2. Khủng hoảng kinh tế
3. Khả năng có nhiều ngân hàng sẽ phá sản
4. Lãi suất ký thác thấp hơn suất lạm phát


Theo tiết lộ của hội đồng vàng thế giới, số vàng mà VN nhập trong 10 năm gần đây sau khi trừ số xuât là vào koảng 1000 tấn. Điều kiện trên có liên quan gì đến lãi suất huy động của các ngân hàng thi nhau tăng trong thời gian gần đây.

Dân ta bây chừ giàu lắm, tài sản của họ là nhà đất, vàng ký, chứng khoán và đô la. Tiền đồng chỉ là phương tiện trung gian trao đổi như một phần trong toàn bộ chức năng của nó. Và hầu như không ai bảo ai cùng giống nhau ở một điểm là giữ của bằng mọi thứ trừ tiền đồng.

Chứng khoán thì được xem là đến đáy nên không ai muốn bán thêm. Vàng có vẻ như chưa hết xu hướng lên. Nhà đất có bao giờ xuống giá trừ khi có sắc thuế đánh vào sở hữu đất nhà, mà điều ấy chưa xảy ra và sẽ mãi không xảy ra. Cho nên của trong dân thì nhiều nhưng không ai muốn bán, vì e rằng sau một thời gian số tiền cộng với lãi không mua lại được số tài sản đã bán.