Wednesday, November 10, 2010
Đem ca khúc Việt ra thế giới
Lyric:
Hanoi's This season... absent the rains.
The first cold of winter make your towel's gently in the wind.
Flower stop falling, you in side me after class
on Co Ngu street is our steps slowly return
Hanoi's This season the sky is not sunny.
Deserted street slanted dried brachs.
Small shop is unsteady a poetry.
Lake's Tay,Lake's Tay... occault
Hanoi 's This season, the nostalgia in heart
We are remember night cold hands,
The warmth give your to naive age
Image, Image, still here
Lời Việt của Trương Quý Hải
Hà Nội mùa này... vắng những cơn mưa.
Cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh.
Hoa sữa thôi rơi, em bên tôi một chiều tan lớp.
Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về.
Hà Nội mùa này chiều không buông nắng,
Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô,
Quán cóc liêu xiêu một câu thơ.
Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.
Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay,
Hơi ấm trao em tuổi thơ ngây.
Tưởng như, tưởng như còn đây
Tình đất đỏ miền Đông
Lyric
The young rice is waiting for every light rain. The blooming rice is waiting for source water to fall. The whole homeland is excited about the perfume of new earth which is waiting for human strength to care for young buds. Anyone who' passed by the eastern red land heard bloodshed staining it red so many times. The ground became green by prompt human manuring making mature rice laden on the green hillside.
The clear ride flows east ward and becomes red. Red water waves overflow lapping against the lands. The vast rice field once burried forering invaders. Each person shows his own confidences. In war time eastern people have been brave. In working they have been heroic as welt. Earth source freely joins new force with man. Spreading out to the horizon with brilliant spring. Father land! We love you forever. The victory today will start Our building ten fold. The victory today will start rebuilding you better!
Lời Việt của Lê Hành
Cây lúa non chờ từng cơn mưa nhỏ, cây lúa trổ chờ nước đổ trên nguồn.Cả nước quê hương rạo rực thơm đất mới.Đang chờ sức người vun xới (ơ...... ơ...) những mầm xanh.Ai đã qua vùng miền Đông đất đỏ, nghe máu đổ nhuộm hồng đỏ bao lần.Mặt đất lên xanh nhờ người nhanh tay bón, cho hạt lúa vàng nặng trĩu những sườn non.Con nước trong về miền Đông con nước đổ, sông nước đỏ dào dạt vỗ quanh bờ.Ruộng lúa mênh mông từng vui chôn giặc Mỹ.Trông từng con người cũng thấy (ơ..... ơ...) những niềm tin.Trong đấu tranh người miền Đông anh dũng, trong lao động người lại cũng anh hùng.Mạch đất ung dung cùng người chung sức mới.Dang rộng chân trời rạng rỡ những mùa xuân.Tổ Quốc ơi ! Ta yêu người mãi mãi.Từ trận thắng hôm nay, ta xây lại bằng mười.Từ trận thắng hôm nay, ta xây lại đẹp hơn.
a
a
Công dụng của nón bảo hiểm hay tác hại khi không đội nón bảo hiểm

Nhưng tác hại của việc không đội nón bảo hiểm sẽ vô cùng lớn lao và đôi khi thảm khốc. Khi tai nạn giao thông mà không có mũ bảo hiểm có thể dẫn tới nguy cơ chấn thương sọ não, gẫy cổ, liệt toàn thân, nói chung là mức độ tàn phế không thể hình dung ra được.
Một chiếc xe máy có thể làm cho một chiếc xe hơi hư hỏng gần như hoàn toàn và ngược lại người ngồi trên xe máy khó bảo toàn được tính mạng.

Và sức khỏe người đi xe bị suy giảm nghiêm trọng do không đội nón bảo hiểm ngay cả khi không hề xảy ra tai nạn giao thông. Mới đây hạ tuần tháng 4 anh Huỳnh Tấn Nam (không biết có bà con gì với Huỳnh Tấn Phát hay Huỳnh Tấn Mẫm không) đã bị thương do không đội nón bảo hiểm khi lưu thông trên đường từ nơi làm việc trở về nhà.

Theo báo Sài Gòn Giải Phóng anh Nam bị xe cảnh sát giao thông ép ngã, đồng chí công an dùng dùi cui đánh vào vai. Sau khi cú ngã trí mạng, anh Nam còn bị 2 công an tên Duy và Hiếu đánh trấn áp phủ đầu. Giám định anh Nam bị thương tật 77% vĩnh viễn. Theo hình chụp, anh Nam bị chấn thương cột sống cổ, rất nguy hiểm đến tính mạng.
Bài học đối với chúng ta là: lên xe thì phải đội nón để không phiền đến công an chăm sóc.
Bảo vệ trẻ em?
Tôi có ý kiến thế này, trong một gia đình đông con như thế, liệu cha mẹ ruột có tránh khỏi hành hạ trẻ như vậy. Nói đâu xa, báo đồng nghiệp là dantri có tin và hình ảnh minh họa bé gái 14 tuổi bị cha mẹ ruột ngược đãi xiềng và gốc nhãn cả ngày bất chấp mưa nắng.
Vấn đề đặt ra là đã bao giờ số trẻ mồ côi và cô nhi viện ở nước ta phát triển thành số lượng lớn mạnh như ngày nay? Do đặc điểm xã hội hay đây là ngành kinh doanh béo bở.
Tuesday, November 9, 2010
Bạn giữ của bằng cách nào?
Có 33.5% số người được hỏi chọn cách giữ tiền Việt
Có 31.5% số người được hỏi chọn cách bảo toàn vốn bằng bất động sản
Có 26.2% số người được hỏi chọn cách giữ ngoại tệ các loại
Chỉ có 8.8% số người được hỏi chọn cách cất vàng
Thuế cao có chống nhập siêu
Đồng thời báp Pháp luật VN loan tin sẽ không đánh thuế nhập khẩu vào xe hơi vào năm 2012.
Trước đó báo Tuổi trẻ nêu lên việc bộ Tài chính đề xuất giảm thuế nhập khẩu xe tải từ 80% còn 30% .
(2 b continued)
Sự nhiệt tình của Ban Chống Ngập (?)
Ông Long nói đúng, cái nắp gang đó ở trạng thái bình thường nếu không có dụng cụ, 2 người lớn khó lòng lấy được nó ra. Nhưng ông tiết lộ rằng nó đã bị nước đẩy bật ra ngoài, ở chỗ này ông hơi nói quá, khi mực nước xấp xỉ với cao độ của cái nắp thì không cần phải áp lực cao đâu ông ạ. Điều tiết lộ của ông cho thấy vị trí nắp hố ga đã được các kỹ sư thiết kế hơi thấp so với yêu cầu.
Saturday, November 6, 2010
Mất mùa tại thiên tai (?)
Theo ông Ngãi thì thủy điện không những không gây hại mà trái lại chỉ làm những điều lợi như ngăn dòng chảy, điều tiết lũ, cắt lũ bla bla bla. Ông ấy còn nói thêm, xả lũ là để bảo vệ đập khỏi vỡ chứ không gây ra lũ. Ông ấy bảo những ai nói thủy điện gây lũ lụt là thiếu hiểu biết, là mơ hồ về nguyên lý họat động của thủy điện.
Cuối cùng ông chủ tịch than thở rằng thủy điện miền trung có quy mô vừa và nhỏ, kinh doanh không có lời. Mùa khô thì không có nước để chạy còn mùa mưa thì người ta không cần.
Nguyên lý vận hành thủy điện thực ra rất đơn giản hầu như ai cũng biết, đó là tích nước, làm quay turbin, và phát ra điện. Nhưng có 3 điều mà dân ngoài ngành ít biết được đó là:
1. Đập được sử dụng trước khi sự ra đời của thủy điện
2. Làm thủy điện không nhất thiết phải xây đập
3. Có một loại nhà máy thủy điện bơm nước ngược trở lại thượng lưu
Loại 1 là đập nước để tạo hồ chứa nước nhân tạo như hồ Dầu Tiếng (Tây Ninh), Kẻ Gỗ (Hà Tĩnh), Phú Ninh (Quảng Nam). Các đập này có vai trò điều tiết nước để tưới khi hạn, tích nước chống lũ khi mưa. Đập nước ở những nơi mà từ trước tới nay không cần có nghĩa là đập đó chỉ có tác dụng tích nước phát điện và xả nước khi lũ, chứ nó không có tác dụng chống lũ như ông quan kia nói.
Loại 2 là dụng một phần lưu lượng dòng sông hoặc lưu lượng con sông nhỏ, xây một cái đập lấy lệ. Loại này thế năng dòng nước tính bằng độ cao chứ không phải lưu lượng
Loại 3 phát hết công suất vào giờ cao điểm và dùng năng lượng thừa bơm nước trở lại hồ chứa vào giờ thấp điểm. Với cùng công suất thì lạo này cho phép xây đập và hồ chứ nhỏ hơn. Nước chảy xuống rồi lại bơm lên không có lợi về mặt năng lượng nhưng về bảo vệ môi trường thì lợi ích không đo đếm được.
Đó là không kể đến việc nhiều chủ quản cùng khai thác nhiều trạm phát điện trên cùng một lưu vực dọc theo sông từ thượng lưu đến hạ nguồn. Khi lũ xảy ra lượng nước dưới hạ lưu là lớn nhất nên chỉ cần xả ở đây khi cần. Nhưng thực tế xảy ra việc ông thượng lưu sợ vớ đập nên xả manh động dẫn đến ông hạ lưu buộc phải xả sơm hơn kế hoạch cũng để bảo vệ "đập" của mình. Khen ai khéo đặt tên, Đập chỉ biết Phá thôi.
Giáo sư Phạm Phụ (không biết có được JIPV vinh danh không) tiết lộ rằng các chủ đầu tư nhà máy thủy điện tiết kiệm chi phí nên không thuê những chuyên gia về thủy văn thủy điện. Những chuyên gia này như nuôi quân đánh trận, quá trình nghiên cứu tích lũy của họ thì lâu nhưng giải một bài toán trong thời gian rất ngắn. Những chuyên gia này ở VN được trọng dụng do không có thị trường nên dần dần mai một.
Điểm tin kinh tế ngày 5 tháng 11 năm 2010
Friday, November 5, 2010
Có phải em, Hà Nội?(2)
Hà Nội, một phong cách sống, hiếm có ở một nơi khác trên mảnh đất hình chữ S này. Phải chăng đó là một thứ kỷ luật như sơn nhằm bảo đảm đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Nước thủy cục hay còn gọi là nước phông ten, có ở Hà Nồi từ thời mồ ma thực dân Pháp.
Cho thấy thói quen dùng nước sạch có từ cách nay hơn trăm năm. Thói quen đó ngày càng được củng cố và hoàn thiện. Đây là ngõ phố Vọng Hà quận Hoàn Kiếm, bước đầu đưa du khách đến với hệ thống dẫn nước muôn vàn phức tạp bên trong.

Còn đây là khu tập thể ngành Bưu điện phố Ngọc Khánh quận Ba Đình.

Đây là nhà B4 khu tập thể Thành Công quận Ba Đình

Và chung cư Lê Phụng Hiểu, trong đó phố Lê Phụng Hiểu dài khoảng 800m một đầu là Bắc Bộ phủ và khách sạn Metropole, giữa phố là sứ quán Hà Lan và sứ quán Ý, góc Lê Thái Tổ là biệt thự của cựu (nay đã là cố) chủ tịch ủy ban hành chính Hà Nội.

Mạng nước sạch nội bộ nói lên tính cách của người "thủ đô", đó là
Quy củ và kỷ luật, tuân thủ điều lệnh

Đó là "tính tập thể"

Là "tấc đất, tấc vàng"

Bản chất "cần cù"

Và cuối cùng là "mạnh ai nấy chạy"

Sunday, October 31, 2010
Có phải em, Hà Nội?
Hình bản quyền của blogger Vũ Mạnh Cường (VMC)
Đọc văn, câu cuối nói lên tất cả. Quảng cáo cũng vậy
Friday, October 29, 2010
Đầu tư hồ hởi
Dự án xây dựng khu trung tâm tài chính tại khu vực Việt Nam Quốc tự - công viên Kỳ Hòa là đầu tư trực tiếp có giá trị không nhỏ trong thời điểm hiện nay. Thông tin trên báo nói chung chung diện tích xây dựng 6.8 mẫu tây không biết là diện tích xây dưng hay khuôn viên. Có vẻ nghiêng về khuôn viên vì diện tích xây dựng sẽ được tính theo mét vuông (m2), không loại trừ ngôn ngữ mập mờ của báo chí.
Cái mập mờ thứ hai là vị trí tại giao lộ 3 tháng 2 - Lê Hồng Phong. Tại ngã 4 này, phía phường 10 Quận 10 tức là số lẻ đường 3 tháng 2 có mật độ dân cư dày đặc, giá trên dưới 2 lượng 1 m2, chi phí giải tỏa khoảng 200 triệu Mỹ kim, so với tổng mức đầu tư là 930 triệu Mỹ kim thì giá này chấp nhận được. Với điều kiện nhà đầu tư phải tự thương lượng thì họ sẽ không chọn phương án này vì họ sẽ là người bị làm giá.
Lựa chọn thứ 2 là khu vực bệnh viện Vạn Hạnh, lựa chọn này sẽ gần giống như lựa chọn 1 những có số lượng chủ sở hữu cần thương lượng ít hơn nhưng bù lại đơn giá ở đây lại cao hơn. Đây cũng không phải lựa chọn tốt. Vậy chỉ còn mảnh đất khuôn viên Việt Nam Quốc tự cũ tức là từ công viên Kỳ Hòa tới giáp viện Quốc gia Hành chính. Đơn vị phải thương lượng để đền bù chỉ còn lại công ty Du lịch - Thương mại Kỳ Hòa bao gồm công viên, khu giải trí, khách sạn và cả nhà hát Hòa Bình. Ngôi chùa, Trung tâm Văn hóa quận và nhà hát Hòa Bình sẽ giữ lại để "bảo tồn văn hóa".
Hóa ra tài sản của hàng ngàn hộ dân tích góp từ nhiều thế hệ không bằng một phần tài sản của một công ty quốc doanh. Điều đó chứng minh tính chủ đạo và ưu việt của thành phần kinh tế nhà nước.
Nâng niu đồng bạc Việt (2)
Thursday, October 28, 2010
Nâng niu đồng bạc Việt
Chỉ số đô la trong rổ ngoại tệ mạnh thay đổi theo chiều hướng đi xuống. 89 vào tháng 6, hạ liên tục còn 85 vào tháng 7, 81 vào tháng 8, tăng lên chút đỉnh 83 vào tháng 9, xuống gấp đạt 78 vào thượng tuần tháng 10, đạt đáy 77 vào trung tuần tháng 10 sau đó đi lên. Giá đô hạ do Ngân sách liên bang Mỹ bội chi 1,000 tỷ. Đồng bạc nào trên thế giới cũng tăng so với đô, trừ bạc VN theo hướng ngược lại. Tại sao người Mỹ luôn đòi Trung quốc tăng giá đồng nguyên của họ nhưng không đòi hỏi như vậy đối với VN.
Thursday, October 21, 2010
Phong trào ném đá
Khi chưa thấy bóng chim tăm cá, người ta cố gắng mời các nhà ngoại cảm dù bán tín bán nghi, mong vớt vát được manh mối nào chăng. Và "các nhà ngoại cảm" bằng sự dũng cảm của mình đã đến nơi và ... đoán. Kết quả là "nhà ngoại cảm" đoán theo logic thông thường đó là Vật thể sẽ trôi xuống Hạ lưu (mần răng mà trôi lên Thượng lưu cho nổi). Một tiền lệ là cách nay 2 năm một xe rác tông lan can cầu Đuống và lọt xuống sông Đuống tại Yên Viên, sau đó người ta vớt được xác nạn nhân ở Tiên Du sau 2 ngày trôi được 20 km. Xác chiếc xe được xem như mất tích và các chuyên gia dự đoán mỗi ngày nó trôi 5km.
Sau khi cân nhắc, "nhà ngoại cảm" Bích Hằng nhận định mục tiêu ở cách nơi lọt xuống nước khoảng 5km và ở gần bờ bên kia (xác suất đúng 50/50). Vấn đề ở chỗ là "nhà ngoại cảm" thân đến nơi bị nạn, trò chuyện với các vong hồn để đưa ra nhận định như trên. Ở đây là ngôn ngữ giao tiếp giữa người và vong, có thể có những bất đồng, và nhất là "nhà ngoại cảm" đã dũng cảm nhận trách nhiệm, tới tận nơi và "phán" hơi khác với thực tế.
Người ta đã chuyển thái độ từ cầu cạnh sang chê bai "nhà ngoại cảm" đoán trật. Như trên đã nói, "nhà ngoại cảm" không đoán mà chỉ thể hiện hành trình của chiếc xe bị nạn thông qua một thứ ngôn ngữ mơ hồ. Thêm vào đó là thời gian giữa 2 cõi cũng khác nhau và mục tiêu cũng không bị động đứng 1 chỗ chờ người ta đến tìm ra.
Cứ cảm tính thế này, bao giờ mới khá.
Wednesday, October 20, 2010
Anh hùng hay kẻ tội đồ
Lâu nay báo chí định hướng cho dư luận hiểu rằng Mai Phụng Lưu là một thủy thủ lương thiện không may bị sa vào tay địch (Ngư chính Trung Quốc). Nay báo Tiền Phong lại nói lên một khía cạnh khác về con người này tuy không đầy đủ.

Đọc báo, quí vị độc giả lưu ý những chi tiết sau:
- Lưu bị TQ bắt lần này là lần thứ 4, cả 3 lần trước đưa tàu về Quảng Ngãi an toàn
- 2 lần bị bắt năm 2005 thì bị tịch thu tàu
- Là người nộp tiền nhiều nhất đến nay đã nộp hơn một tỷ tiền phạt rồi.
3 ý trên bản thân nó đã chứa đầy mâu thuẫn như thể bài báo được viết bởi 3 người. Bài báo này đã phủ nhận tất cả các bài báo khác về nỗi oan ức của ngư dân VN đánh cá trên biển Đông
Tuesday, October 19, 2010
Phố Hà Nội có cổ không?
Nhà trong Phố cổ được thiết kế theo lối kiến trúc móng nông, tường gạch (nghĩa là không bê tông) chiều cao tối đa 2 tầng, lợp mái ngói.
Monday, October 18, 2010
“Làng hến” Vĩnh Trinh
Friday, September 25, 2009 Ảnh: Phân loại hến trước khi đi bán.
Là con vật bé nhỏ nhưng hến đã nuôi trên trăm gia đình ở gần Cầu Số 2, ấp Vĩnh Lân và ấp Vĩnh Quy thuộc xã Vĩnh Trinh, huyện Vĩnh Thành, thành phố Cần Thơ.
Ðến đây vào lúc 12 giờ trưa ngày nào cũng bắt gặp không khí ồn ào náo nhiệt “trên bến dưới thuyền”. Bến sông kinh số 2 (ăn thông kinh Cái Sắn trên quốc lộ 80 đi thành phố Rạch Giá, Kiên Giang) dầy đặc những chiếc ghe neo đậu. Trên bờ là bao nhiêu lò luộc hến tỏa khói nghi ngút. Hơi nóng nắng trời cùng hơi nóng lò đun trấu khiến buổi trưa oi bức càng thêm ngột ngạt nhưng đầy hào hứng của những con người biết mình sẽ có miếng ăn tương đối trong ngày.
Trong không khí nhộn nhịp ấy có một người “điềm nhiên tọa thị”. Ðó là ông Phan Hùng Mậu, 62 tuổi. Ông nằm thảnh thơi trên chiếc ghế xích đu, mắt ngắm nhìn quang cảnh bừng bừng sức sống quanh mình như hồi nhớ thời kỳ “oanh liệt” mới đây.
Vài năm trước, ông Phan Hùng Mậu (ấp Vĩnh Lân) là con người nhanh nhẹn, lúc nào cũng xốc vác mọi chuyện trong nghề làm hến của gia đình mình. Một tay ông đã gầy nên cơ nghiệp, có nhà cửa khang trang, hướng dẫn đàn con theo nghề cho đến ngày nay, khi ông “nằm một chỗ” vì căn bệnh parkinson ác nghiệt, tay chân cứ run bần bật. Dưới bến sông nhà ông ghe hến về đang hối hả với công việc. Con trai thì ngâm mình trong nước quần đảo cho rổ hến sạch bùn đất. Tưởng đơn giản nhưng thật ra công việc này nặng nề nhất. Vì, để làm cho bùn đất không còn bám trên thân hến phải có “tay nghề”: vừa quần đảo rổ hến vừa thọc tay vào đó quẫy mạnh. Sau đó chuyền rổ hến cho người khác vác lên bờ.
Tại đây, trong bóng mát cây xanh và bóng mát tấm bạt, chúng được đổ vun trên manh vải nhựa để phân loại: hến, vẹm và ốc gạo. Ðây là công việc nhẹ dành cho phái nữ và trẻ con. Sau đó, hến hoặc vẹm được cho vô chảo đụng sôi ùng ục, đậy kín nắp, 10 phút sau giở nắp, dùng thanh gỗ dài, có khi chiếc dầm khuấy đều. Trong chốc lát, hến hoặc vẹm tách khỏi vỏ, dùng vợt vớt ra. Chị Phan Thị Ngân, con ông Mậu cho biết, trung bình một giạ (20kg) hến hoặc vẹm sau khi luộc xong cho 5kg hến ruột.
Ông Phan Hùng Mậu dù bệnh tật nhưng lúc nào miệng cũng nở nụ cười. Ông cho biết gần như cả làng này đều làm hến. Trước đó dân địa phương nếu không làm mướn thì giăng lưới bắt cá. Có lẽ công việc giăng lưới không đem lại nhiều lợi nhuận, và trong quá trình kiếm sống này, trong giao tiếp, có người “phát hiện” nghề cào hến có ăn nên chuyển nghề từ khoảng 30 năm nay.
Hiện nay tại đây có chừng 10 lò, vô trong kia một chút, ở ngọn trên có khoảng 30 lò. Làm hến là việc nhà, không thuê mướn nhân công.
Gia đình ông Mậu làm nghề từ 15 năm qua với 6 chiếc ghe, tải trọng từ 30kg tới 50kg/ghe. Mỗi ghe có từ 2 tới 3 người đảm trách, khoảng 5 giờ sáng nổ máy lên đường, có khi ra đi từ lúc nửa đêm, tùy con nước hoặc đi xa. Trước kia đi cào vất vả và khá nguy hiểm vì phải ngâm mình trong nước để cào hến bằng chiếc bàn cào tre. Việc vừa đi lần dưới nước vừa lặn hụp cào những con hến ẩn mình trong bùn đất, có nhiều lúc đứt tay hoặc đứt chân khi đạp nhằm miểng kiếng, miểng chai.
Ảnh: Ghe hến về bến.
Ngâm mình trong nước lâu dẫn đến bị vọp bẻ. Nhưng đáng sợ nhất là bệnh “hậu”: cơ thể nhiễm lạnh, thấp khớp cùng một số bệnh ngoài da khác. Vì vậy người trong giới gọi đùa đây là nghề “bán thân nuôi miệng”. Có lẽ căn bệnh parkinson ông Phan Hùng Mậu đang vướng có thể cũng do nguyên nhân này? Ngày nay bàn cào đã được cải tiến. Ðó là một giàn gồm lưới và chiếc lồng sắt có nhiều chân thả chìm sát đáy sông. Ghe chạy kéo lồng sắt “cào” sâu mặt đất, hến, vẹm, ốc gạo “chui” vào lồng rồi nằm gọn trong lưới phía sau. Người đi cào ngồi trên ghe, khi nào cảm thấy hến vô đầy lưới thì kéo giàn cào lên. Ghe thường về bến vào lúc 12 giờ trưa. Sau chuyến cào, trung bình mỗi ghe của ông Mậu thu hoạch chừng 400kg hến.
Tiếng là hến nhưng thật ra họ cào tất cả những con vật nhuyễn thể sống dưới đáy sông như ốc gạo, vẹm (chem chép). “Làng” này có 2-3 vựa chuyên thu mua thịt và vỏ hến, vẹm. Ruột hến hoặc vẹm sau khi luộc bán được 6,000 đồng-7,000 đồng/kg, còn vỏ thì 2,000 đồng một cần xé. Vựa đến mua, tự cân, tự xúc rồi tự đem về.
Trước kia, vỏ hến, vẹm chỉ dùng trải đường đi trong ấp tránh lầy lội. Ngày nay chúng được xay làm thức ăn giàu calci cho cá tôm hoặc gà vịt… Ruột hến, vẹm vựa chuyển đi. Một số người đoán chúng được bán cho các nhà máy sản xuất thức ăn gia súc, thậm chí có người còn quả quyết chúng được bán cho mấy hãng sản xuất mì ăn liền. Gì chứ chất ngọt của loài nhuyễn thể này là một gia vị độc đáo rẻ tiền như “thức ăn nhanh giá bèo nhứt xứ” này là mì gói. Riêng ốc gạo họ không luộc mà bán ngay, giá khoảng 5,000 đồng/kg. Người ta mua về làm gì họ cũng chẳng biết.
Làm hến quần quật vậy mà chỉ mong đủ ăn là mừng. Bên kia kinh, ấp Vĩnh Quy, có tới hàng trăm gia đình làm hến. Số người cào hến nhiều như vậy nên cào được những con hến, con vẹm, con ốc gạo mới vừa lớn là quý lắm rồi. Nhưng muốn có được chúng phải đi xa. Anh Phan Thanh Long, 40 tuổi, ở ấp Vĩnh Quy, có 1 miệng lò, hoạt động 10 năm nay, cho biết vậy. Anh cùng vợ là chị Nguyễn Kim Hạnh, 39 tuổi, tự thân chạy ghe đi cào. Muốn cào trúng phải biết bãi và mùa vụ. Tháng Bảy, Tháng Tám cào gần. Tháng Mười, Mười Một cào xa: Thốt Nốt, Ô Môn (Cần Thơ), Long Xuyên (An Giang). Anh tâm sự có khi phải đi tới Vĩnh Thạnh Trung, Bình Long, Vịnh Tre (Châu Phú, An Giang). Ở hai địa phương này, thời điểm nhiều hến nhất là Tháng Bảy Âm lịch, đặc biệt những khi con nước lên. Chị Hạnh nhanh tay đảo chảo nấu hến bằng chiếc đũa lớn. Bọt xám trào đầy miệng chảo tỏa mùi thơm đặc trưng của hến. Trong chốc lát chị dùng vợt hớt ruột hến nổi mặt nước rồi vớt vỏ hến nằm sâu đáy chảo. Anh Long tâm sự mỗi ngày vợ chồng anh kiếm được cả trăm ngàn đồng từ hến, sau khi trừ xăng dầu ghe cộ còn chừng 60,000 đồng.
Ảnh: Chị Nguyễn Kim Hạnh nấu hến bên con gái và chồng phía sau.
Năm nay hến thất. Cô bé Phan Minh Hằng, 15 tuổi, luôn tay cho lò “ăn” trấu. Cô nói trấu chở ghe tới bán, 3,000đ-4,000đ/bao, tùy thời điểm. Chị Hạnh kể: hến, vẹm, ốc gạo bán cho lái. Lái bán chợ cho người ta mua nuôi lươn, tôm, cá lóc… Ðặc biệt lái Ðồng Tháp sang mua nhiều. Rồi chị cười như mếu: “Mình làm quần quật nuôi miệng được là mừng. Chỉ có lái mới giàu”. Chính vì vậy mà con gái chị, Phan Minh Hằng phải nghỉ ở nhà phụ giúp cha mẹ khi học tới lớp 9!
Khoảng 4-5 giờ chiều, “làng hến” Vĩnh Trinh vắng quạnh cho tới 12 giờ trưa hôm sau. Dù có thu nhập cả triệu đồng như nhà ông Phan Hùng Mậu, nhưng nếu chia cho “tập đoàn” con dâu rể cháu, thu nhập bình quân mỗi người chẳng là bao. Chính vì vậy mà “làng hến” khá bệ rạc. Còn một lý do nữa. Hến, vẹm hoặc ốc gạo là những sản vật nước ngọt rất ngon khi trở thành món ăn như: luộc cuốn bánh tráng chấm nước mắm tỏi ớt, nấu ngót, xào hẹ, làm bánh xèo…
Chúng còn là những con vật giàu kẽm, khoáng chất thiết yếu cho hệ cơ, hệ miễn dịch. Nhưng để hân thưởng các món ăn trứ danh và bổ ích này người ta cần những con hến, con vẹm hoặc ốc gạo lớn. Ðằng này các con vật sống dưới bùn đất đáy sông mà họ đánh bắt được phần lớn nhỏ bé, chỉ “xứng” xay nghiến làm thức ăn gia súc, nên chẳng có giá trị thương phẩm! Nhớ lời than của chị Nguyễn Kim Hạnh: “Mình làm quần quật nuôi miệng được là mừng. Chỉ có lái mới giàu”, chợt nghĩ tại sao không ai chịu làm giàu khi mở nhà máy bột hến ngay tại hai ấp này?
Cát Tường (báo Người Việt)
Source http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=101826&z=2
Dầu Dung Quất để dành xuất khẩu(?)
Theo tiếng gọi của nền kinh tế phi thị trường các doanh nghiệp đầu mối hối hả đặt hàng để tiêu thụ xăng dầu cho Dung Quất. Những đơn đặt hàng này có vẻ như vượt quá khả năng cung ứng của Dung Quất với những hợp đồng ghi nhớ. Không tính lượng nhiên liệu phản lực, chỉ riêng 3 doanh nghiệp đầu mối là Petrolimex, PV Oil và PETEC đã đặt hàng trên 1.2 triệu m3 lớn hơn 1.5 lần so với khả năng của Dung quất là 730 ngàn m3. Nếu những cam kết này được thực hiện triệt để có khả năng ảnh hưởng xấu đến định hướng xuất khẩu của Dung Quất.Nhà máy lọc dầu Bình Sơn, tên chính thức của Tổ hợp hóa dầu Dung Quất là tiêu biểu của sự nghiệp công nghiệp hóa trong thời kỳ đổi mới nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Là đầu tầu trong các tập đoàn kinh tế nhà nước, được nêu lên trong báo cáo điển hình trước Quốc hội. Bên cạnh Vinashin, Nhà máy lọc dầu Bình Sơn nói riêng và Đặc khu kinh tế Dung Quất là cú đấm thép đập tan những luận điệu cơ hội nghi ngờ tính hiệu quả của những dự án mang tính đột phá.
Saturday, October 16, 2010
Dân Pháp đi về mô?
Quốc hội Pháp biểu quyết thông qua với tỷ lệ thuận/chống là 329/233. Đê thành luật, dự luật này phải ược Thượng viện Pháp thông qua, dự kiến vote vào ngày 31/10 tới đây.

Dân Pháp có gì không hài lòng, cuộc sống của họ có cực nhọc so với dân xứ khác không, và nhất là nếu sống ở Pháp được xem là không tốt sao họ không qua xứ khác để tị nạn.
Tại sao lại tăng tuổi hưu cơ bản từ 60 lên 62? Dân Pháp ngày nay sống lâu hơn, có nghĩa là quỹ hưu bổng phải tăng lên tương ứng, dẫn đến ngân sách hiện tại bị lạc hậu không đủ gánh cho chi phí dưỡng già dân Pháp. 2 năm thay đổi này là kéo dài làm việc thêm 2 năm và giảm bớt 2 năm hưu bổng.






